Văn mẫu lớp 9

Hãy kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn

Đánh giá bài viết

Hãy kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn

Hướng dẫn

Loading...

Hãy kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn

Bài mẫu 1: Kể lại một lần em trót xem trộm nhật kí của bạn
Nó ngồi dậy, giật lại cuốn nhật kí trên tay tôi rồi nhìn tôi bằng ánh mắt mà cả đời này chắc tôi không bao giờ quên: giận giữ, thất vọng và cả sự mệt mỏi nữa. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc xin lỗi rồi trở về nhà. Cả tối hôm ấy tôi trằn trọc không sao ngủ được.

Bài làm

Trong cuộc sống của mỗi người đều sẽ có những lúc chúng ta mắc lỗi lầm. Tôi cũng vậy. Trước đây, tôi đã từng có lỗi với người bạn thân nhất của mình khi đã trót xem trộm nhật kí của bạn ấy. Và dến tận bây giờ, mỗi khi nhớ đến lần ấy, tôi vẫn thấy tự xấu hổ vì hành động của mình.

Tôi với A là bạn thân. Chúng tôi học cùng với nhau từ mẫu giáo cho đến tận những năm cấp ba. Người ta hay gọi chúng tôi là đôi thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau và thân thiết như chị em trong nhà. Chúng tôi thân thiết đến mức có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe, tâm sự với nhau mọi thứ, kể cả những rung động đầu đời. Hôm ấy đến tôi đến lớp sớm hơn mọi ngày vì hôm qua A gọi điện qua nhà bảo với tôi là nó bị ốm nên sẽ xin nghỉ học hôm nay. Đi học một mình thật là buồn chán, tôi quyết định chiều nay sẽ sang nhà A, ngồi trò chuyện với nó cả ngày, dù chỉ là tôi nói thôi cũng được. Cả buổi học hôm ấy tôi học chẳng vào đầu chữ nào vì A không đi học. Tôi chỉ mong nhanh chóng hết giờ để đến thăm nó, xem nó bị làm sao mà thôi.

Tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ ra về đã đến. Sân trường đang yên lặng bỗng chốc ồn ào. Học sinh từ các lớp ùa ra ngoài, khuôn mặt hớn hở, dáo dác tìm bố mẹ ngoài cổng trường. Tôi cũng nhanh chóng từ lớp học len khỏi đám đông đẻ đi đến nhà xe. Tôi dự định về nhà thật nhanh chóng, ăn cơm rồi sẽ sang ngay nhà A.

Chiều hôm ấy được nghỉ, tôi phóng xe sang nhà nó. Cổng đóng kín, chắc có mỗi nó với cô giúp việc ở nhà mà thôi. Tôi bấm chuông cửa, đứng đợi một lát cô giúp việc mới ra mở cửa cho tôi. Tôi chào cô, cô nhận ra tôi ngay vì gần như ngày nào tôi cũng qua nhà A chơi và học bài cùng nhau. Nhưng hôm nay, tôi thấy cô nhìn tôi có gì đó ngập ngừng. Tôi dắt xe để vào sân, cô cũng đi theo sau. Tôi quay sang trò chuyện:

– Cô ơi, A ốm thế nào rồi cô? Nó đã ăn gì chưa ạ?

– Con bé ăn rồi cháu ạ, đang nằm trên phòng đấy. Cháu lên đi.

Tôi đáp lại lời cô rồi chạy như bay lên phòng A. Nhẹ nhàng mở cửa, tôi thấy A đang nằm ngủ ngon lành. Nhưng sao có gì đấy khang khác, không giống người ốm lắm. Bởi đôi mắt nó sưng húp lên, khuôn mặt thì đỏ bừng. Tôi chắc là nó vừa khóc. Kì lạ nhỉ, nó vốn là đứa rất mạnh mẽ, lạc quan. Chơi với nhau từ hồi còn bé, kể cả khi bị bắt nạt nó cũng không khóc cơ mà. Tôi quan sát xung quanh phòng, thấy trên giường của A có một cuốn sổ, bìa màu xanh lá. Tò mò tôi mới tiến lại gần cầm lên đọc thử. Tôi ngỡ ngàng khi biết đó là cuốn nhật kí của A. Ngày mới nhất là ngày hôm qua nó viết. Tôi đọc từ đầu đến tận trang cuối cùng ấy. Nó kể về những ngày tháng vô cùng mệt mỏi khi phải chứng kiến những trận cãi vã ngày càng nhiều của bố mẹ nó. Rồi cả những lần nó chứng kiến bố nó đánh mẹ nó, những lời đay nghiến, những âm thanh của sự đổ vỡ trong căn nhà. Và đến hôm qua, bố mẹ nó đã quyết định ra tòa để li hôn sau một thời gian dài li thân và cố tìm cách hòa giải nhưng không được. Tôi chưa bao giờ thấy A yếu đuối thế này. Tôi chỉ quen nhìn thấy nó vui vẻ với nụ cười rạng rỡ trên môi. Còn A trong từng trang giấy này là một con bé đáng thương, bị tổn thương vì chính cha mẹ mình. Tôi đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình thì chợ nghe thấy tiếng nói khe khẽ:

– Ơ, Minh, mày sang lúc nào thế? – rồi nó liếc nhìn xuống tay tôi – Mày đọc trộm nhật kí của tao à?

Loading...

– Ơ, tao…tao… – Tôi ấp úng, không nói nên lời

– Sao mày lại làm thế?

– Tao xin lỗi!

Nó ngồi dậy, giật lại cuốn nhật kí trên tay tôi rồi nhìn tôi bằng ánh mắt mà cả đời này chắc tôi không bao giờ quên: giận giữ, thất vọng và cả sự mệt mỏi nữa. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc xin lỗi rồi trở về nhà. Cả tối hôm ấy tôi trằn trọc không sao ngủ được. Cứ nghĩ tới ánh mắt nó nhìn tôi ban chiều khi tôi lỡ đọc trộm nhật kí của nó tôi lại thấy hối hận vô cùng. Nhưng tôi cũng thấy buồn vì nó đã không chia sẻ những điều ấy với tôi mà chỉ một mình chịu đựng. Sau hôm ấy, tôi tránh mặt nó vì quả thực tôi cũng không biết giải thích thế nào. Chúng tôi không nói chuyện với nhau vài tuần sau đó. Học cùng lớp, ngồi gần nhau nhưng tôi cảm giác tôi và nó càng ngày càng cách xa nhau. Tôi thấy rất buồn và khó chịu vì chúng tôi không còn thấn thiết như trước nữa. Chẳng nhẽ tôi sẽ mất đi đứa bạn thân thiết nhất của mình chỉ vì lỗi lầm này thôi ư? Cuối cùng, tôi đã chủ động nói chuyện trước với nó. Tôi viết một bức thư nhét vào ngăn bàn của nó, hẹn nó ra bãi đất trống trong khu nhà của chúng tôi. Tôi rất hồi hộp, thấp thỏm không biết nó có chịu ra gặp tôi không. Nhưng thật may là nó đã đến. Vẫn khuôn mặt lạnh lùng như mấy tuần vừa rồi, nó đứng đối diện với tôi nhưng chẳng nói câu nào cả. Tôi phải mở lời trước:

– Tao xin lỗi vì đã đọc trộm nhật kí của mày. Tao biết mày vẫn còn rất giận tao. Nhưng tao hứa đây sẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tao làm thế. Mày tha thứ cho tao đi. Tao không muốn vì chuyện này mà chúng ta không còn là bạn của nhau nữa.

Tôi nói và nhìn nó. Nó nhìn tôi thật lâu rồi cuối cùng cũng nở nụ cười. Đây là nụ cười từ rất lâu rồi tôi mới nhìn thấy trên môi nó. Có vẻ như nó đã tha thứ cho tôi. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, chạy đến quàng tay qua vai nó, thân thiết như xưa. Hai chúng tôi ngồi ở bãi đất trống và nó đã kể cho tôi nghe mọi chuyện của mình. Tự nhiên tôi thấy thương nó quá. Một con bé mới có mười mấy tuổi đầu nhưng nó đã phải chịu đựng quá nhiều. Nó kể chuyện bằng giọng đều đều, hờ hững lại càng khiến tôi thấy lo lắng và đau lòng hơn. Tôi không giỏi ăn nói nên tôi chỉ có thể nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé của nó. Đấy là cách an ủi của riêng tôi, với người bạn thân thiết nhất của mình.

Hiện giờ chúng tôi đều đã học cấp ba, nhưng cả hai vẫn thân thiết như hình với bóng. Nếu không có chuyện ấy xảy ra, chắc chẳng bao giờ nó chịu chia sẻ mọi thứ với tôi. Nên dù vẫn cảm thấy xấu hổ mỗi khi nhớ về lỗi lầm của mình nhưng tôi cũng phải cảm ơn sự cố ấy. Bởi nhờ thế mà chúng tôi trở nên thân thiết hơn, hiểu nhau hơn.

Bài mẫu 2: Bài mẫu kể lại lần em trót xem nhật kí của bạn

Em run run nhìn ra cửa sổ xem có ai không rồi mở ra, lật từng trang, từng trang đến nỗi không dám đọc, chỉ lật như thế thôi. Hành động đó của em như một kẻ trộm sợ người khác bắt gặp được. Nhưng mà cũng đúng thôi, em không khác gì một kẻ trộm đang xem trộm suy nghĩ của người khác mà không được cho phép.

Bài làm

Khi con người ta trưởng thành, có một số thứ quên đi, có một số thứ chúng ta giữ lại để trận trọng và mỉm cười khi nhớ về. Nhưng với em, ở trong kí ức này, có một điều khi nhớ lại em thấy xấu hổ với bản thân mình và với bạn ấy. Đó là lần em đã trót xem trộm nhật kí của Lan Anh, cô bạn thân suốt 4 năm học trung học cùng em. Đó là lẫn “lỡ dại” khiến em vẫn ăn năn cho đến tận hôm nay.

Em và Lan Anh học chung lớp, ngồi cùng bàn, đi học cùng nhau, có việc gì cũng cùng nhau làm. Các bạn trong lớp vẫn bảo chúng em là đôi bạn cùng tiến. Mọi thứ cứ trôi qua bình lặng, chúng em hằng ngày đến trường, vui chơi, học tập. Những lúc rảnh rỗi đạp xe qua nhà nhau chơi, nhiều khi còn rủ nhau hái trộm xoài của bác hàng xóm nhà em. Có rất nhiều điều khiến em nhớ lại và mỉm cười vì nó thật tuyệt.

Tuy nhiên chỉ duy nhất một lần ấy, một lần khiến em đỏ mặt, xấu hổ và không biết phải giấu mặt đi đâu. Đó là vào đầu năm lớp 8, cũng đã hai năm trôi qua nhưng hành vi không nên ấy của em vẫn còn đọng lại trong kí ức.

Lan Anh có quyển sổ nhật kí xinh xắn, màu nâu chàm rất ấn tượng. Chúng em đều biết ai cũng có sổ nhật kí nhưng không ai được phép xem nhật kí của nhau. Dù là bạn thân thì cũng không được xem. Bởi ai cũng có nhiều chuyện riêng tư, chuyện không kể ra được cùng bạn bè, và nhật kí chính là người bạn tâm tình của bản thân.

Vậy mà hôm đó em đã không kiềm chế được sự tò mò của bản thân mình, trót xem trộm nhật kí của Lan Anh. Hôm đó vào tiết thể dục, em bị đau bụng nên không ra sân tập. Một mình ngồi trong phòng không biết làm gì nên em đã không cưỡng lại sự tò mò của bản thân mình. Em thấy cuốn nhật kí của Lan Anh đặt ngay trên bàn, em cũng không định xem nhật kí của bạn ấy nhưng không hiểu sao em lại làm việc đáng trách như vậy.

Em run run nhìn ra cửa sổ xem có ai không rồi mở ra, lật từng trang, từng trang đến nỗi không dám đọc, chỉ lật như thế thôi. Hành động đó của em như một kẻ trộm sợ người khác bắt gặp được. Nhưng mà cũng đúng thôi, em không khác gì một kẻ trộm đang xem trộm suy nghĩ của người khác mà không được cho phép.

Mặc dù em chưa đọc được gì, nhưng em cũng đã cảm thấy bản thân mình không nên làm những việc như thế này. Em đã rất hối hận sau khi mới chỉ lật dở nhật kí của Lan Anh. Có lẽ Lan Anh nếu biết điều này cậu ấy sẽ rất buồn và thất vọng về tôi lắm.

Chỉ một lần duy nhất từ năm lớp 8, việc xem trộm nhật kí của một người bạn thân mà cho đến bây giờ em không dám lặp lại việc đó thêm lần nào nữa. Bởi rằng mỗi lần nhớ lại hành động đó em lại thấy bản thân mình không tốt. Nếu cứ xem trộm nhật kí của người khác chẳng khác gì em là một kẻ cắp, mà kẻ cắp thì là người xấu và không được ai yêu quý nữa.

Và cũng từ lần đó em đã rút ra được bài học cho bản thân mình. Có những chuyện không nên biết sẽ tốt hơn, tò mò quá cũng không phải là điều tốt. Những gì là riêng tư của người khác, họ không muốn tâm sự với mình thì chắc chắn đó là điều mà họ muốn giữ ở trong lòng.

Bài mẫu 3: Bài văn mẫu kể lại một lần em xem trộm nhật kí của bạn mình

Tôi vụt chạy đi mà lòng nặng trĩu…

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Ngọc giận dữ như vậy. Tôi chạy, chạy như trốn ánh mắt ấy, tôi muốn khóc quá. Tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Ngọc ném cho tôi, sợ cả chính việc mình vừa làm.

Bài làm

– Alô! Khương đấy à, quyển truyện mà tớ muợn cậu, tớ để trên giá sách ấy, giờ tớ đang cùng bạn đi dạo công viên, hay là cậu cứ đến phòng rồi tìm trên giá sách nhé? -Tiếng Ngọc từ đầu dây bên kia vọng lại khiến tôi ấp úng.

– À…ừ được cũng được, để tớ đến nhà cậu. Nhưng như thế có…

Ngọc cười vọng lại:

– Không sao đâu, tớ có bảo cả nhà rồi nên cậu đừng ngại.

Tôi cúp máy, vội lấy mũ hớt hải chạy đến nhà Ngọc. Quả thật, tôi cũng hơi ngại với Ngọc, với bố mẹ bạn ấy nhưng vì hôm nay chị Phương ở thư viện đã gọi điện cho tôi giục trả sách nên không còn cách nào khác, tôi đành đánh liều tới nhà Ngọc.

Sau khi được em Ngọc ân cần dắt đến phòng riêng, tôi chạy vội đến bên giá sách. A! cuốn truyện của tôi nằm ngay trên cả một hàng sách tham khảo của Ngọc, tôi khẽ nhón chân với lấy cuốn truyện thì chợt…cạch…. Một quyển sổ màu hồng được trang trí hoa văn cầu kì cũng rơi theo. Nhưng sự đời mấy ai cưỡng lại trí tò mò của chính mình. Tôi không ngại đặt cuốn truyện của mình sang một bên, lật trang đầu tiên của cuốn sổ hồng. Ồ, đó là dòng chữ rất to, được trang trí khá tỉ mỉ: “Quyển nhật kí”. Lúc này, tim tôi đập liên hồi như nhịp trống, khiến tôi phải đưa tay giữ cho nhịp đập trở lại đều đặn. Ngọc vốn là con bé “lạnh lùng” và “bí ẩn” nhất lớp, ấy thế mà nó cũng có định nghĩa viết nhật kí, mà cái gọi là “đời sống nội tâm” của Ngọc lại nằm trong tay tôi chứ…Ôi…ôi, đây quả là cơ hội ngàn vàng, nó giống một kho báu sáng lấp lánh đang mở ra ngay trước đôi mắt hiếu kì của tôi. Không chần chừ lâu, tôi lật tiếp những trang sau. Nhưng những gì tôi đọc được đã khiến tôi hết sức kinh ngạc về người bạn học lạnh lùng, ít nói và giỏi giang ngồi cùng bàn của mình…

“Ngày…tháng…năm…

Hôm nay, lần đầu tiên mình viết nhật kí, và có lẽ cuốn nhật kí này sẽ là người bạn tâm tình với mình trong quãng thời gian dài còn lại, bởi vì người duy nhất quan tâm đến mình đã không còn nữa, đó là mẹ mình, bà đã ra đi mãi mãi trong một tai nạn giao thông mà bà không phải là người có lỗi.

Mất đi mẹ, mình cảm thấy như mất đi một phần cuộc sống, rồi đây, sẽ còn ai đánh thức mình dậy vào những buổi sớm mai, sẽ còn ai làm những bữa ăn ngon dành riêng cho mình, và còn ai cho mình ôm vào lòng mỗi khi cảm thấy yếu đuối…

Mất đi mẹ, mình như mất tất cả, bởi vì người cha chưa từng một lần bế đứa con, cũng như chưa từng một lần ôm hôn đứa con này, ông ta chỉ biết làm một việc duy nhất, đó là gửi tiền về cho mẹ con mình, và có lẽ đối với ông như thế là đã hoàn thành trách nhiệm một người cha…..”

Đọc đến đây, bất giác đôi hàng mi của tôi lại hơi ươn ướt, có lẽ bởi tôi là một đứa con gái đa cảm nên dễ bị rung động vì những chuyện như thế này, và tôi lại tiếp tục lật sang những trang nhật ký khác, và những dòng chữ tâm sự chân thật của cậu ta ghi sâu vào tâm trí tôi.

“Hôm nay buồn thật, những việc xảy ra trong cuộc sống tại sao lại cứ xảy ra ngoài ý muốn của mình, giờ đây mình chỉ ước ao, có một người có thể ngồi bên cạnh và nghe mình tâm sự, có một bàn tay để mình nắm lấy, cho mình thêm chỗ dựa…

Nhưng có lẽ tất cả sẽ ko bao giờ trở thành hiện thực”

Tôi vẫn tiếp tục trong sự tò mò và thương hại người bạn của mình.

“Thật đáng sợ, mình dần nhận ra mình ko còn là chính mình, ko biết từ bao giờ, mình đã trở nên xa lánh với bạn bè, trở nên là một kẻ ít nói, và vô cảm với mọi thứ xung quanh, nụ cười và nước mắt đã bắt đầu rời xa khỏi gương mặt mình…

Có những lúc, mình chỉ muốn được khóc thật to nhưng lại không thể, liệu trên đời có gì đau khổ hơn thế không”

Bỗng tôi giật bắn mình, Ngọc xuất hiện ngay trước mặt. Tay tôi run nảy, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất, tôi đứng trân trân, bất động, không nói được lời nào. Tôi chỉ nhớ ánh mắt rưng rưng cùng đôi môi run rẩy đầy tức giận của Ngọc. Tôi vụt chạy đi mà lòng nặng trĩu…

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Ngọc giận dữ như vậy. Tôi chạy, chạy như trốn ánh mắt ấy, tôi muốn khóc quá. Tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Ngọc ném cho tôi, sợ cả chính việc mình vừa làm. Về đến nhà tôi đóng sập cửa phòng lại, thở hổn hển, bần thần ngồi xuống ghế, tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy? Tại sao tôi không chiến thắng được sự tò mò của chính mình? Tại sao? Tôi buồn bực quăng cả chồng sách xuống đất. Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt không yên.

Đêm đó tôi trằn trọc mãi. Tôi suy nghĩ miên man, nhớ lại những trang nhật ký đầy nước mắt của bạn. Làm sao tôi có thể tưởng tượng được rằng gia đình Ngọc không hề hạnh phúc. Tôi không tin vào những gì mình đã đọc. Càng nghĩ, tôi càng thương Ngọc. Tôi tưởng tượng ra hình bóng Ngọc cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn. Vậy mà tôi đã tưởng mình hiểu về Ngọc rõ lắm. Tôi muốn chia sẻ cùng Ngọc và an ủi với bạn. Cứ thế, suốt một đêm trường tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn, day dứt…

Sáng hôm sau, tôi đến lớp mà tự nhủ sẽ đến xin lỗi Ngọc nhưng đã quá muôn, vì hôm sau và những ngày sau đó Ngọc không đến lớp. Vì hoàn cảnh riêng của gia đình, Ngọc đã chuyển về quê để học. Mong rằng, sẽ có lúc tôi gặp lại Ngọc để xin lỗi bạn, và tôi cũng cầu mong những nỗi buồn của Ngọc sẽ vợi đi theo năm tháng. Tôi tin tưởng một tương lai rộng mở, sáng tươi sẽ đến với người bạn của tôi. Và cả tôi nữa, tôi tự hứa với mình sẽ chẳng bao giờ lặp lại sai lầm dại dột thuở ấu thơ.

Bài mẫu 4: Hãy kể lại lần em xem nhật kí của bạn

Trông kìa! Những chú chim bay lượn trước mắt chúng tôi như đang múa hát ríu ron, nắng dường như cũng ấm áp hơn ban đầu để sưởi ấm chúng tôi hay đang sưởi ấm tình bạn thân thiết này. Giớ thì như đang chọc ghẹo mấy chị hoa cỏ dại bên đường,cứ thổi mãi…thổi mãi. Tất cả..tất cả như đang chúc mừng, vui vẻ vì tôi và Nga đã thân mật như xưa.

Bài làm

Tôi vẫn còn nhớ,từ ngày đầu tiên đến trường tôi đã được ba mẹ dạy rằng”Nhà trường,lớp học là mái nhà thứ hai và tất cả những thành viên trong lớp học đều là người trong gia đình” câu nói này đã ghi sâu vào tiềm thức của tôi.Cho đến bây giờ,khi tôi đang học năm cuối cấp hai.Trong ngăn kí ức của tôi,chắc chắn tôi sẽ quên đi nhiều thứ,nhưng tôi sẽ không bao giờ quên được một lần tôi trót xem nhật kí của Nga.Nga là cô bạn thân của tôi từ hồi còn bé nên tôi rất hiểu tính Nga.Vừa dễ mến vừa khoan dung,độ lượng lại còn rất được lòng các bạn trong lớp.

Trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời,tung tăng trên vỉa hè vừa đi vừa hát trên tay cầm mấy quyển sách mà tôi mới vừa mua định mang sang cho Nga cùng đọc vì sở dĩ hai đứa có cùng sở thích.Như thường lệ tôi biết chắc hôm nay ba mẹ Nga không có nhà nên vừa bước vào cổng,tôi vừa cười vừa nhìn quanh vừa kêu to:

– Lép ơi!Mình đến rồi!

Lép là cái biệt danh thân quen mà tôi vẫn gọi Nga thường ngày.Từ sau nhà,tiếng dép lạch cạch cung với giọng nói của Nga vang lên:

– Ừ!Tớ đây!Vào nhà đi chờ tớ một lát,đang rửa bát!

Tôi chạy ào lại phòng Nga,nằm dài trên chiếc giường đầy gấu bông của bạn ấy.Đưa mắt nhìn quanh một lượt tôi bật dậy,lại góc học tập của Nga.Là bạn rất thân nên chúng tôi thích đọc sách như nhau,nhất là truyện tranh.Kệ sách của Nga đủ các loại đến nỗi đầy kín cả.Tôi đang lựa cho mình một quyển sách ưng ý nhưng sao quanh đi quẩn lại tìm chẳng thấy.Đang loay hoay thì tôi thấy một khe hở nhỏ cạnh kệ sách,vốn dĩ bản tính hay tò mò nên tôi bèn thò tay vào lấy ra xem thử.Thì rút ra được một cuốn sổ.Lúc này mắt tôi bỗng sáng bừng lên khi thấy một cuốn sổ được trang trí rất đẹp mắt,xinh xắn và trông thật dễ thương.Trên mặt cuốn sổ còn được ghi dòng chữ”Những dòng tâm sự của tôi”.Ôi không đây là nhật kí của Nga.Tôi nghĩ thầm và định để vào chỗ cũ,nhưng sao lại cứ ngập ngừng,tôi…hình như tôi muốn biết thêm về Nga…tôi muốn biết xem Nga ghi những gì?Tôi không kiềm chế được đôi tay mình và đã mở nó ra.Tôi biết hành động như thế này là đã xâm phạm đời tư cá nhân của Nga nhưng sao tôi lại không kìm được đôi mắt mình,không kìm được sự tò mò của bản thân.”Trời ơi! Lẽ nào cuộc sống của Nga là như vậy?”.Bỗng tôi giật bắn mình,Nga đang đứng ngay trước mặt tôi,Nga hét lên:

– Bạn…bạn thật là quá đáng!

Thời gian ngay lúc này đây trong tưởng tượng của tôi cứ như nó đang tạm ngừng…ngừng lại để đếm từng nhịp tim,hơi thở của cả hai.Chợt đâu đó,một cơn gió thoáng qua nhè nhẹ từ khung cửa sổ kế bên làm tóc tôi bay,gió như đang muốn xoa dịu đi cái không khí căng thẳng lúc này.Mọi vật như cũng đã đứng yên,ngay lúc này tôi cảm nhận được nhịp đập trái tim của Nga…hình như…nó cũng đang giận dữ.Tay tôi run cầm cập,cuốn nhật kí như nặng hơn rơi bộp xuống đất vì đôi tay của tôi không còn một chút sức lực nào nữa,tôi đứng trân trân,bất động,không nói được lời nào.Ánh mắt Nga lúc này sáng bừng lên nhìn thoáng qua có thể cảm nhận biết đó là một ánh mắt tức giận…nhưng…tôi nhìn kĩ và thấy được ẩn chứa bên trong là sự yếu đuối.Ánh mắt như đang muốn khóc…nó cứ rưng rưng..làm lòng tôi thêm nặng trĩu.Lúc đó,nét mặt Nga đỏ bừng lên,như đang ngại ngùng điều gì đó…Chắc tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt rưng rưng,đôi môi run lẩy bẩy đầy tức giận của Nga lúc đấy.Tôi vụt chạy đi như thể để trốn tránh ánh mắt ấy,mà lòng nặng trĩu…Tôi có cảm giác như đường về hôm nay xa hơn.Cứ chạy mãi…chạy mãi mà chân tay cứ mỗi lúc một nặng hơn…

Từ lúc quen nhau đến giờ,tôi và Nga đã cùng nhau trải qua bao nhiêu là chuyện vui buồn nhưng…đó là lần đầu tiên tôi thấy Nga giận dữ với tôi như vậy.Tôi chạy,chạy như có ai đó đang đuổi theo mình-là ánh mắt ấy.Tôi muốn khóc quá.Tôi rất sợ,sợ sự giân dữ mà Nga đã ném cho tôi,sợ cả chính việc mà mình vừa làm.Về đến nhà,tôi đóng sập cửa phòng mình lại,thở hổn hển như một kẻ ăn trộm vừa bị rượt bắt,bần thần ngồi xuống ghế,tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy?Tại sao tôi lại không thể chiến thắng nổi sự tò mò của chính mình?…Tại sao?…Tôi buồn bực quăng cả chồng sách xuống đất,vậy là tiêu tan ý định khai trương mấy quyển sách mới,Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt không yên.

Tối hôm đó,tôi nằm trên giường mà lòng cứ day dứt mãi,trằn trọc không thể nào chợp mắt được.Tôi thầm ước…ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra và ngày mai tôi lại có thể cùng Nga vui vẻ đến lớp.Tôi suy nghĩ miên man,nhớ lại những trang nhật kí viết trong nước mắt của lép tôi buồn.Làm sao có thể tưởng tượng được rằng gia đình Lép không hề hạnh phúc,suốt ngày Lép phải nghe những trân cãi vã của bố mẹ mình.Tôi không tin vào những gì mình đã đọc,càng nghĩ tôi lại càng thấy thương Lép hơn.Lúc này,trong đầu tôi tưởng tượng ra hình bóng của Lép cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn.Vậy mà lâu nay tôi cứ tưởng mình hiểu về Lép rõ lắm.Tôi muốn chia sẻ cùng Lép,muốn an ủi và làm hòa với Nga.Giờ tôi mới hiểu,mới biết Lép đúng là một cô bé cá tính,tự tin và đầy nghị lực sống.Mọi ngày qua lại với Lép thường xuyên nhưng chính sự tự tin,bản lĩnh và nghị lực của Lép đã lấp đi những nỗi buồn của Lép đến nỗi chính tôi cũng không thể nào nhận ra.Nhưng tôi lo Nga vẫn trách móc,vẫn giận tôi và Nga sẽ chẳng bao giờ nói với tôi một lời nào cả bởi tôi đã vô tình xen vào bí mật đau buồn mà Nga hằng cất giữ trong sâu thẳm trái tim mình lâu nay không hề chia sẻ tâm sự với ai.Cứ thế,suốt cả một đêm,tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn,day dứt…

Sáng hôm sau,tôi quyết định sẽ nói lời xin lỗi với Nga.Tôi đi học sớm hơn thường ngày,đứng chờ Nga dưới gốc cây đầu đường nơi mà chúng tôi vẫn thường hẹn nhau cùng đi học.Vừa đứng ngóng về phía Nga tôi vừa tự nhủ lòng lấy hết can đảm để giải thích cho Nga hiểu.Nga đang từ từ rảo bước đến gần tôi,đứng đối diện với tôi nét mặt Nga khác hẳn mọi ngày,im lặng,nghiêm khắc nhìn tôi rồi bước đi tiếp không một lời chào hỏi.Tôi bồn chồn,quay lưng lại,chưa biết nên làm gì.Chạy thất nhanh về phía Nga,tôi nắm lấy tay Nga nhìn thẳng vào mặt cậu ấy nói khẽ:

– Lép ơi!Cho mình xin lỗi nha!Mình…không cố ý làm vậy đâu mà.

Nga nhìn tôi với nét mặt buồn,nói nhỏ:

– Những gì cậu đã đọc,đừng nói với ai nha! giữ bí mật giúp mình.

Tôi cười khì:

– Được mà.

Rồi Nga cười,tôi biết lúc đó Nga đã tha lỗi cho tôi.Mọi nỗi buồn lúc đầu tan biến đi đâu mất.Tôi và Nga vẫn nói cười vui vẻ như ngày nào.

Trông kìa!những chú chim bay lượn trước mắt chúng tôi như đang múa hát ríu ron,nắng dường như cũng ấm áp hơn ban đầu để sưởi ấm chúng tôi hay đang sưởi ấm tình bạn thân thiết này. Giớ thì như đang chọc ghẹo mấy chị hoa cỏ dại bên đường,cứ thổi mãi…thổi mãi.Tất cả..tất cả như đang chúc mừng,vui vẻ vì tôi và Nga đã thân mật như xưa.

Vừa nói cười vui vẻ với Nga tôi vừa thầm nghĩ về những điều mà tôi đã lén đọc được trong quyển nhật kí của Nga.Như thể nhắc với tôi rằng tôi chưa bao giờ hiểu được người bạn thân,những biểu hiện bên ngoài không thể nói lên được phẩm chất bên trong của một con người.Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng từ nay nên quan tâm,chia sẻ,tâm sự với Nga nhiều hơn để phần nào vơi đi được nỗi cô đơn,tủi thân của Nga.

Tuy đó là một lần sai phạm nhưng cũng từ đó tôi mới rút ra được một bài học đáng quý,đáng nhớ cho bản thân mình:”không nên xâm phạm đời tư cá nhân của người khác,ai cũng có những bí mật cần phải giấu kín,không thể chia sẻ với người khác.

Bài mẫu 5: Kể lại lần em có lỗi khi trót xem nhật kí của bạn

Về Mai, ai cũng phải thừa nhận bạn rất xinh và dễ mến. Mái tóc dài thướt tha và đen mượt ôm lấy khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày thanh tú và cái miệng chúm chím đáng yêu làm sao! Thông minh, học giỏi, khéo tay khiến tôi càng hãnh diện về bạn. Và hơn cả, Mai lại sống rất tình cảm.

Bài làm

Căn phòng của tôi khá bừa bộn, sách vở đồ dùng để lung tung. Để tìm một cái gì đó, có khi tôi phải mất cả tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, vẫn có một thứ mà tôi không bao giờ để sai chỗ, nó luôn trong trí nhớ của tôi bất kể tói có quên đi mọi thứ khác chăng nữa. Đó chính là bức ảnh tôi và Mai chụp chung năm nào.

Mai là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bé xíu nên tôi hiểu rất rõ Mai. Về Mai, ai cũng phải thừa nhận bạn rất xinh và dễ mến. Mái tóc dài thướt tha và đen mượt ôm lấy khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày thanh tú và cái miệng chúm chím đáng yêu làm sao! Thông minh, học giỏi, khéo tay khiến tôi càng hãnh diện về bạn. Và hơn cả, Mai lại sống rất tình cảm. Chúng tôi đi đâu cũng đi cùng nhau. Tôi hay sang nhà Mai chơi cũng như bạn hay đến thăm tôi. Những lần nhìn thấy bố mẹ Mai chăm lo cho bạn, tôi cảm thấy cuộc sống của Mai hạnh phúc biết nhường nào, có lẽ còn hơn tôi.

Một lần, tôi đến nhà Mai mượn sách. Mai bảo tôi cứ tìm thoải mái còn mình xuống làm bánh. Cả một tủ sách khiến tôi hoa cả mắt. Mải tìm kiếm nên tôi lỡ làm rơi một quyển sách. Tôi cúi xuống nhặt, ra là quyển: Cuộc sống hạnh phúc. Biết rõ Mai nhưng tôi không hiểu cuốn truyện nhạt nhẽo này hấp dẫn bạn ở điểm nào. Khi cất nó vào tủ tôi phát hiện ra một kẽ hở nhỏ cạnh kệ sách. “Cái gì vậy nhỉ!” Tôi tò mò nghĩ thầm và cố lôi nó ra, một quyển sổ cũ kĩ, tôi mở ra xem. Không! Đó là nhật kí của Mai! Tòi vội vàng gập lại ngay và định để vào chỗ cũ. Nhưng tôi muốn biết rõ thêm về Mai, rằng tại sao bạn lại thích đọc cuốn Cuộc sống hạnh phúc, tôi không ngăn được tay mình mở cuốn sổ, mắt mình đọc nó. Tôi đã cố gắng nhưng mắt tôi vẫn dán vào. “Trời ơi! Lẽ nào lại vậy! Lẽ nào Mai…”. Đang đọc bỗng dưng tôi nghe thấy tiếng “xoảng”, tôi quay đầu lại: Mai! Tay tôi run bắn, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất. Mai chạy về phía tôi, nhặt vội cuốn sổ. Tôi đứng trân trân, người bất động, không nói được lời nào. Tôi chỉ nhớ ánh mát rưng rưng, Mai nhìn tôi, đầy tức giận, môi run rẩy: “Đi ra ngay!”

Tôi chạy vụt đi, lòng nặng nề vô cùng.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mai giận dữ như vậy. Tôi chạy, chạy như điên ánh mắt ấy, tôi muốn khóc quá. Tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Mai ném cho tôi, sợ cả chính việc mình vừa làm, về đến nhà, tôi đóng sập cửa phòng lại. Tôi thở hổn hển, chân tôi đứng không vững nữa, tôi bần thần ngồi xuống ghế như không tin chuyện vừa xảy ra. Lúc bình tĩnh lại, tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy. “Tại sao tôi lại không chiến thắng được tính tò mò của mình? Tại sao?…”. Tôi buồn bực quăng cả chồng sách trên bàn xuống đất. Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt, không yên.

Đêm đó, tôi cứ trằn trọc mãi – tôi ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra vì ngày mai chúng tôi lại cùng nhau đi học. Tôi suy nghĩ miên man, nhất là về chuyện gia đình Mai. Tôi nhớ lại những trang nhật kí đầy nước mắt trong cuốn sổ ấy, làm sao tôi có thể tưởng tượng rằng gia đình Mai không hề hạnh phúc, rằng suốt ngày Mai luôn phải nghe những trận cãi vã của ba mẹ. Tôi không tin vào những gì mình đã đọc. Càng nghĩ, tôi càng tưởng tượng ra tâm trạng Mai và tôi càng thương Mai hơn, chắc hẳn bạn cô đơn và buồn bã lắm, có thể Mai còn sợ hãi cho những gì sắp xảy ra nữa. Vậy mà tôi đã từng cho rằng mình hiểu rõ Mai. Tôi muốn chia sẻ cùng Mai biết bao nhiêu, muốn an ủi và làm hòa với bạn. Nhưng tôi lo rằng Mai vẫn trách móc, giận tôi. Bạn sẽ không nói với tôi một lời nào nữa, có thể lắm chứ. Giữ trong mình một bí mật quá lớn, tôi tự nghĩ hay mình nên chia sẻ cùng ai khác. Tôi có thể vơi đi phần nào và các bạn khác sẽ thông cảm với Mai. Nhưng tôi không làm được, tôi sẽ không cho phép mình xử sự vậy. Tôi đã cố tình xen vào sự đau buồn Mai hằng cất giữ, giờ lại muốn phơi bày, để lộ ra ư? Vậy tôi đâu còn là bạn của Mai nữa. Và cứ thế, hết đường này đến đường khác tôi nghĩ cho mình cách đi mà cuối cùng vẫn không sao thoát khỏi sự ăn năn. day dứt.

Sáng hôm sau, tôi đến lớp một mình, Mai vẫn giận tôi, bạn né tránh và không nói chuyện với tôi. Tôi đã rất quyết tâm đến xin lỗi Mai, nhưng rồi tôi lại sợ, sợ nhìn lại vẻ mặt tức giận của Mai tôi cũng tránh Mai luôn.

Sau hôm đó, tôi tự thuyết phục mình sẽ đến gặp Mai. Nhưng hai hôm, rồi ba hôm sau, Mai không đến lớp, Tôi rất lo lắng đang định đến nhà Mai thì tôi thấy Mai đứng trước cửa nhà:

Mai, mình sẽ đi Sài Gòn cùng mẹ. Tạm biệt Bình! Mai nói trong nước mắt.

“Trời!” – tôi thốt lên khe khẽ – “Sao lại vậy?”. Tôi đứng lặng đi nhìn Mai mà ứa nước mắt.

Ghì chặt mấy quyển sách trong tay, Mai nói trong tiếng nấc:

Bố mẹ mình li dị rồi!

Tai tôi như nghe không rõ nữa, Mai sắp đi xa ư, rời khỏi tôi mãi ư, về sau tôi có còn gặp lại Mai nữa không, tôi không muốn nghĩ tiếp. Có điều gì đó thôi thúc trong lòng tôi, tôi bật ra, không chút kìm nén.

Mai, mình xin lỗi, mình không cố tình đâu… chi vì…

Nói đến đấy, tôi thổn thức. Trong lòng tôi, sự hối hận đã vơi nhiều, chỉ còn sự xót xa và cảm giác mất mát, mất một cái gì đó thật lớn lao.

Mai nhìn tôi, ánh mắt đầy lưu luyến, bạn gật đầu, giọng xúc động:

Chúng ta vẫn là bạn – Mai nói không chút ngập ngừng.

Hai chúng tôi xích gần lại nhau hơn. Mai và tôi đã cảm thấy điều gì quý nhất ở tình bạn. Lần đầu tiên, chính Mai đã lau nước mắt trước:

Mình không buồn nữa đâu, cậu cũng đừng buồn Bình à. Mình còn biết bao nhiêu điều muốn nói với cậu cơ mà.

Đến lúc này, tôi cảm thấy như mình đã lãng phí quá nhiều thời gian. Mai đâu còn ở với tôi lâu nữa. Tôi lau nước mắt, dắt tay Mai vào nhà.

Chúng tôi đã nói với nhau biết bao chuyện, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện buồn của Mai. Hơn ai hết, tôi hiểu rằng chính mình phải làm cho Mai tin ở những điều tốt đẹp, tin ở tương lai tươi sáng hơn. Mọi nỗi buồn với Mai sẽ qua đi theo năm tháng, tôi chỉ mong rằng tình bạn tôi dành cho Mai sẽ làm vơi đi phẫn nào nỗi buồn của ban lúc này. Chợt, tôi thấy quyển truyện Cuộc sống hạnh phúc, tôi mới hỏi:

Mình hỏi một chút được không! Sao cậu có vẻ mê cuốn truyện này thế?

Nó tẻ nhạt thật đấy, đúng là quanh đi quẩn lại cũng chỉ nói về cuộc sống của một gia đình. Nhưng, Bình ạ, nó lại rất hấp dẫn mình, vì đọc nó, mình cảm giác như được sống trong một gia đình thực sự, được cảm nhận sự yêu thương, che chở của bố mẹ…

Ra là vậy, giờ tôi mới hiểu tại sao.

Đi với mình một chút – Mai nắm tay áo tôi kéo đi. Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được khu vườn sau nhà Mai, nơi chúng tôi vẫn thường chơi đùa hồi bé. Mai đến một gôc cây to, đào lên một chiếc hộp sắt rồi nói:

Từ bé, mình đã cất giấu những kỉ niệm buồn vào đây, bây giờ mình sẽ cất quyển sổ này, cất đi những nỗi buồn, Bình ạ!

Nói xong, Mai bỏ cuốn sổ vào hộp, chôn lại dưới gốc cây.

Mình sẽ đi xa, mình sẽ sống một cuộc sống mới. Mình không muốn ai đọc lại những trang nhật kí ấy. Chúng sẽ ở lại đây, gắn với ngôi nhà này. Khi nào Bình buồn, cậu cứ đến đây. Mình tin gốc cây này sẽ giúp cậu vơi đi nỗi buồn đấy.

Tôi im lặng ngắm những tán cây, liệu cây có hiểu những điều Mai nói không? Tôi nắm tay Mai – “Chúng ta mãi là bạn, là bạn thân thiết!”, tôi nhủ thầm.

Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng của chúng tôi. hôm sau, Mai bay vào Sài Gòn cùng mẹ.

Câu chuyện năm nào luôn sống trong tôi, tôi vẫn mong có dịp gặp lại Mai và luôn cầu mong Mai có cuộc sống hạnh phúc.

Theo Hocsinhgioi.com

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Từ khóa tìm kiếm nhiều:

  • kể về một lần em đọc trộm nhật kí của bạn