Văn mẫu lớp 8 Văn mẫu THCS

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng
5 (100%) 480 votes

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng – Bài làm 1

Loading...

Tôi và các bạn đều đã được học môn Giáo dục công dân, các thầy cô khi dạy môn này luôn nhắc nhở chúng ta phải là một người công dân có ích cho xã hội, phải thể hiện trách nhiệm của mình trước cuộc sống. Vậy các bạn đã làm gì để đạt được điều đó?

van mau ke lai mot viec lam tot dep the hien nep song van minh noi cong cong Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng

Tôi còn nhớ có lần tôi và các bạn ngồi ăn chè ở cổng trường, chúng tôi có khoảng hơn chục người vừa ăn vừa nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Bỗng nhiên, Lan bạn tôi nói to “ôi! giật cả mình”, tôi và các bạn không hiểu có chuyện gì quay sang nhìn Lan, thì ra bên cạnh Lan đang có một bà cụ ăn xin đưa chìa chiếc nón lá rách tả đến trước mặt Lan và xin tiền. Nhìn cụ tôi đoán khoảng hơn 80 tuổi, cụ mặc bộ quần áo màu nâu bị vá mấy chỗ, đầu tóc cũng không được gọn gàng, chân thì không đi dép. Trông cụ đáng thương quá, lũ bạn tôi chắc cũng không ai để ý gì chỉ mải mê ăn chè. Lan thì vừa ăn vừa nói với cụ “cụ đi chỗ khác đi, cháu không có tiền đâu”.

Nghe Lan nói vậy, tôi lục lại trong cặp thì cũng không còn thừa tiền vì tôi còn phải trả tiền chè nữa. Thương cụ lắm, nhưng tôi cũng không có tiền để cho cụ. Cụ đứng nhìn chúng tôi một lúc rồi quay đi. Sau đó khoảng 30 giây, tôi chợt nghe thấy giọng một đứa trẻ “mẹ ơi, con cho bà cụ ăn xin tiền tiết kiệm lúc sáng của con mẹ nhé!”. Nghe câu nói ấy xong, tôi quay lại ngay phía sau, vẫn là bà cụ lúc nãy xin tiền chúng tôi, nhưng tôi chú ý hơn đến đứa bé đó. Cậu bé khoảng 5 tuổi, đang ngồi cạnh mẹ và cũng đang ăn chè giống như tôi. Được mẹ gật đầu, cậu bé đã tìm tiền trong balo của mình rồi đưa cho bà cụ “cụ ơi, cháu chỉ có từng này thôi”, bà cụ chỉ mỉm cười, nói cảm ơn rồi quay đi. Nhìn khuôn mặt cậu bé thật ngây thơ, trong sáng mà sao cậu bé lại làm những việc cao cả đến như vậy. Tôi thấy lặng người và cảm thấy khâm phục cậu bé vô cùng. Đó thực sự là một việc làm thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng – giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn. Dù là một việc làm nhỏ thôi, nhưng bạn đã mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác có cuộc sống kém may mắn hơn bạn. Hành động ngày hôm đó của một đứa trẻ đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi thực sự chưa làm được điều đó bởi tôi còn nghĩ cho riêng mình và chưa sẵn sàng chia sẻ. Dù điều cậu bé nhận được chỉ là nụ cười và lời cảm ơn của bà cụ nhưng tôi chắc chắn rằng trong lòng bà cụ ăn xin đó sẽ biết ơn cậu bé rất nhiều. Chỉ là một việc làm nhỏ thôi nhưng cậu bé đã đem lại nụ cười trên khuôn mặt nhăn nhó, khắc khổ của bà cụ mà có lẽ đã lâu rồi bà cụ chưa nở một nụ cười. Sự cho đi quả là có tác dụng kỳ diệu!

Trong cuộc sống, chúng ta cần rèn luyện cho mình nếp sống văn minh bằng cách làm những việc có ích cho xã hội, dù là việc đơn giản như vứt rác đúng nơi quy định để bảo vệ môi trường, nhắc nhở các bạn tiết kiệm điện,…hoặc những việc làm giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn như tình huống vừa rồi. Nếu bạn là người có nếp sống văn minh, bạn sẽ luôn nhận được sự tôn trọng của mọi người và của xã hội. Những việc làm đó sẽ hình thành cho bạn thói quen tốt, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Là học sinh, chúng ta cần phải cố gắng rèn luyện nếp sống văn minh ở trường lớp, ở nhà, luôn có ý thức bảo vệ môi trường, tiết kiệm, và phải biết quan tâm, chia sẻ.

Việc làm của cậu bé 5 tuổi đã làm cho tôi nhận ra được nhiều điều, rằng cuộc sống có rất nhiều mối quan hệ và chúng ta phải làm cho những mối quan hệ đó trở nên tốt đẹp bằng cách giúp đỡ và sẻ chia. Sẽ có lúc chúng ta cần họ giúp đỡ, hãy cho đi và bạn sẽ được nhận lại nhiều hơn thế.

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng – Bài làm 2

Cái sự nắng nóng cực độ của mùa hè cứ thi nhau chen lấn xô đẩy xuống mặt đường. Ông mặt trời luôn tay ném ánh nắng xuống đất. Nóng bức đã tồi tệ nay lại thêm phần khắc nghiệt hơn vì những tiếng còi inh tai nhức óc của xe cộ trên đường. Không thể chịu được nữa em đã cố vào chiếc xe buýt số 28 kia để về nhà. ở đó, đa có một câu chuyện hết sức thú vị xảy ra.

Loading...

Chiếc xe đã mau chóng rời khỏi bến. Trên xe chật ních người và chỉ có những người may mắn lắm mới tìm được ghế ngồi. Chẳng ai thèm nói một câu nào cả vì học đã quá mệt mỏi rồi. Bồng từ phía dưới có một bà cụ cất tiếng nói với anh trai trẻ:

“Anh này! Tôi già yếu lắm rồi không đứng được nữa. Anh có cái chỗ cho tôi ngồi nhờ”.

Bà cũng khoảng 80 tuổi. Mái tóc bạc phơ và vài sợi lấm tấm mồ hôi.

Những nếp nhăn bây giờ càng hằng rõ hơn trên khuôn mặt đã trải nhiều sương gió. Anh thanh niên dáng chừng không thích và bảo:

“Dại gì mà nhường ghế cho bà, đã già rồi còn lởn vởn ở đây, về nhà mà chăm con cháu đi”.

Câu nói của anh ta như chiếc búa giáng vào tai mọi người. Ai cũng quay xuống nhìn bà cụ một cách ái ngại, tồi nhìn anh thanh niên như để trách móc. Bà cụ chưa khỏi bàng hoàng trước lời nói đó thì đã có một cô bé dìu bà cụ về chỗ. Cô bé thật phúc hậu với hai mắt sáng ngời nhìn bà cụ rồi nói.

“Bà mệt thì cứ ngồi đây cho lại sức, cháu đứng cũng không mỏi.

Bà cụ vừa vui mừng, vừa xúc động rồi rối rít cảm ơn cô bé. Chính cô bé đã làm cho mọi người thấy nhẹ nhàng, thoải mái. Anh thanh nhiên kia cúi mặt xuống vì anh biết rằng mình đã không bằng một em nhỏ bé bỏng.

Chiếc xe đã dừng lại ở bến. Ôi! Bây giờ em mới thấy mỏi chân vì bị đứng nhiều đây. Nhưng em vẫn vui vẻ vì biết rằng trên đời này còn rất nhiều người tốt bụng.

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng – Bài làm 3

Đứng bên cửa sổ, tôi bỗng nhớ lại một câu chuyện đã in sâu trong tôi từ hồi kết thúc học lớp 4. Qua câu chuyện đó  – tôi đã nhận được một lời khuyên bổ ích từ Lê: cô bạn giá tốt bụng.

Hôm đó, trời nắng đẹp, những chù chim hoà ca cùng trời xanh làm không khí thêm vui vẻ, hào hứng. Tôi và Lê dắt tay nhau, cùng lên xe buýt để về nhà. Cả xe đều chật đông người, nhưng may mắn cho Lê và tôi là còn thừa một ghế, đủ cho hai người. Hai đứa chúng tôi liền nhanh chân ngồi vào ghế. Được một lúc sau, bỗng có ông cụ đâu đi tới. ông đứng lại trước chúng tôi rồi hỏi:

– Các cháu có thể cho ông ngồi tạm được không?

Tôi trả lời:

– Thưa ông, không được đâu ạ! Bây giờ nắng to rồi, chỗ chúng cháu thì chật. Ông ngồi không đủ đâu, lại còn nóng nữa chứ!

Nghe câu nói của tôi, ông trả lời:

– ừ, ừ! Cũng được, ông xin lỗi vì đã làm mất thời gian nghỉ của cháu!

Rồi ông đứng, tay giơ lên để bám lấy cái thanh sắt. Đúng lúc ấy, Lê nói với ông:

– Ông ơi, ông ngồi chỗ cháu đi, ông đứng như vậy, dễ bệnh lắm!

– Thế còn cháu thì sao?

Ông hỏi:

– Không sao ạ! Cháu vẫn khoẻ lắm!

Ông thả tay, tới chỗ tôi ngồi sau câu trả lời của Lê. Thấy ông bên cạnh, tôi bỗng thấy xấu hổ và nhận ra việc Lê làm là rất đúng, có như vậy mới thể hiện rõ nếp sống văn minh của học sinh. Tôi ngập ngừng xin lỗi ông cụ:

– Cháu ….. cháu xin lỗi ông!

Ông nói với tôi:

– Bạn cháu quả là cô bé tốt. Còn cháu đã biết xin lỗi ông là ông đã vui rồi.

Nghe câu nói đó, tôi bỗng mỉm cười với ông như cháu với ông nội của mình. Bánh xe cứ nhanh dần. “Xịch!” xe buýt dừng lại, hai chúng tôi và ông cùng xuống xe. Ông tạm biệt với tôi trước rồi đến Lê cũng tạm biệt tôi. Trước khi đi, Lê nói:

– Tớ rất vui khi đã được nghe câu nói xin lỗi của cậu. Như vậy, cậu đã trở thành một người có nếp sống văn minh, có đạo đức và là một học sinh ngoan. Cậu nên nhớ, cần phải kính trọng người già. Trong mọi việc, cậu nên nhớ ba từ, kính trọng, lễ phép và lịch sự. Thôi, muộn rồi, chào cậu, bai bai.

Lời khuyên của Lê, tôi nhớ mãi không quên. Trên đời này, tất cả đều tố như Lê thì thế giới này sẽ đẹp biết bao.

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng – Bài làm 4

Sáng thứ năm nào cũng thế, tôi và chị tôi thường đến phòng đọc sách thuộc Nhà Văn hoá trung tâm đế xem sách. Nơi ấy vừa yên tĩnh lại vừa có nhiều sách hay lạ.

Một lần chúng tõi đến như thường lệ. Cả một gian phòng lớn lặng trang. Bên ngoài, ánh sáng toả vào xuyên qua các ô kính màu xanh nhạt nón rất dịu mắt. Nơi các dãy bàn kê ngay ngắn trước các kệ sách dài, khá đông khách ngồi. Đa số là người lớn, các anh chị sinh viên và học sinh cấp hai, ba. Chi lé tẻ năm ba hoc sinh tiểu học như tôi. Sau khi gặp có quản thủ thư viện mượn sách, hai chị em cũng đến bàn ngồi đọc. Gặp chỗ hấp dẫn, tôi liền gọi chị tôi:

– Nè chị ơi, lại đây. Đoạn này hay ghê!

Chị tôi “suyt” một cái ra hiệu cho tôi nói khẽ. Tôi hiểu ngay, chẳng dám hó hé, vì tôi dư biết chị tõi lúc nào cũng có lý và lịch sự.

Mọi người đều lặng lẽ đọc sách, có người còn lấy giấy ra viết viết ghi ghi. Lát sau, bỗng đâu nghe tiếng oang oang, tôi nhìn lại thấy hai anh thanh niên mặc áo phanh ngực, để râu lởm chởm bước vào:

– Ê, vào đáy ngồi trú nắng một chút. Đợi tụi nó tới mình nhập bọn đi chơi.

– Thôi chỗ này thiên hạ đọc sách. Buồn chết.

– Mặc kệ. Ai đọc thi đọc, mình tán dóc cho vui.

Thế là hai anh đó hết chuyện này đến chuyện khác, bất chấp mọi người xung quanh. Có mấy chú, mấy bác lâu lâu liếc nhìn hai anh với ánh mắt khó chịu.

Lúc ra về chị tôi mới khều vai tôi mà dặn rằng: “Nơi công cộng như phòng đọc sách, chúng ta phải giữ yên lặng. Có thế mới là người lịch sự. Em đừng bắt chước hai anh hồi nãy nhé!”.

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng – Bài làm 5

Buổi sáng hôm ấy, sau vài ngày hửng nắng, tôi kéo Dũng ra sân vận động đá bóng nhưng Dũng cứ nằng nặc bảo tôi ra đường. Chiều nó, tôi phải theo.

Tôi với Dũng mới đá được hai hiệp thì bác An đi qua. Bác cố khuyên chúng tôi không nên đá bóng trên đường nhưng chúng tôi không bỏ vào tai. Độ năm phút sau, một cụ già trạc sáu mươi tuổi đi tới, cụ ôn tồn bảo chúng tôi: “ Các cháu ơi! Các cháu không nên đá bóng trên đường, nếu các cháu không nghe lời già, ắt bị tai nạn dễ như chơi “. Thằng Dũng bạn tôi cau mày, tỏ vẻ phớt lờ.

– Già bảo các cháu không nghe à! – Ông già tiến lại gần dũng.
– Ông đi đi, can gì đến ông. – Thằng Dũng cau mày sừng cồ. Tôi nể cụ già quá, liền chạy lại cầm tay cụ: “ Già ơi, già thông cảm cho chúng cháu! Thằng Dũng bạn cháu nó ương lắm! “…

Vừa nói tôi vừa đưa cụ sang bên kia đường vì sợ thằng Dũng nó thêm câu gì vô lễ với cụ.

Tôi quay lại phía Dũng, mặt vẫn câng câng. Tôi dịu giọng với nó:

– Dũng à, không nên ăn nói quá lời như vậy với cụ già. Già nói đúng đấy, ta vào sân đi!
Tôi cố ý nói ngọt ngào với nó vì nó hơn tôi vài tuổi và cũng vì sợ nó cho tôi “ ăn đòn “ thì nguy. Thế mà nó vẫn tỉnh bơ, còn dằn giọng:

– Mày bênh ông già hả. Mày không đá, tao đá. – Nói đoạn nó “ rê “ bóng một mình theo kiểu Ma-ra-đô-na, đang chạy lại dừng, lại chạy ngoắt ngéo giữa đường.

Bỗng một chiếc xe hơi màu xanh lao tới. Trong lúc đó Dũng mãi mê chạy theo quả bóng. Người lái xe rít phanh nhưng không kịp nữa rồi. Người lái xe vội lái chệnh lòng đường để tránh tai nạn và không may đâm vào gốc cây. Tôi choáng váng chạy đến vì nghĩ thế nào dũng cũng gặp tai nạn. Nhưng may quá, chỉ thấy nó đứng như trời trồng, mặt cắt không còn giọt máu, còn người lái xe như mê lịm đi, kính vỡ nát đâm vào thân thể. Người lái xe bị thương nặng. Tôi và Dũng chạy tới bệnh viện nhờ các bác sĩ dìu hộ người lái xe vào. Người lái xe được nhanh chóng cứu chữa kịp thời.

Tôi và Dũng ra về, đi bên nhau, chúng tôi không nói với nhau một lời như hai người xa lạ. Trưa đó, ăn cơm xong Dũng đến nhà tôi, theo tín hiệu bí mật tôi vội sửa sang quần áo chỉnh tề, đội mũ rồi đi. Tới bệnh viện, tôi bảo Dũng ở ngoài giữ xe còn mình vào. Thằng Dũng lúc này bảo đâu đứng đấy, nói gì gật đó, nó thật giống như anh say rượu quá chừng! Tôi vào phòng chú lái xe. Trong phòng im lặng quá làm tôi phát sợ. Tôi nhìn rõ khuôn mặt phúc hậu của chú. Chú lái xe mê đi, tất cả đều lặng lẽ chỉ nghe tiếng phập phồng của máy gây mê đang làm việc. Tôi buồn bã ngồi bên chú… khoảng 4 giờ chiều thì chú lái xe đã tỉnh hẳn. Chú ngồi dậy bên hai chúng tôi. Tôi nói: “ Chú ơi! Chú còn mệt! Hãy nằm cho khỏe đã!”. Theo ý của tôi, chú lái xe nằm xuống. Tôi nháy Dũng ra thềm nói: “ Dũng ạ! Ta có tội rất lớn đấy. Giá lúc đó mình nghe lời bác An và cụ già đừng đá bóng dưới lòng đường thì sẽ không dẫn đến hậu quả này đâu dũng ạ!” Dũng cúi đầu nghe tôi nói rồi tiếp: “ Hùng ạ! Nếu tao nghe mày thì đâu đến nông nỗi thế này. Thôi ngoắc tay ăn thề nhé!” Nó đưa ngón tay ra tìm ngón tay tôi. Vừa lúc đó nghe tiếng chú lái xe gọi. Hai đứa chạy vào thấy máu thấm đỏ một bên băng trên trán, tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn trào. Dũng lúng búng trong miệng: “ Thưa chú, việc làm của chúng cháu đã sai, mong chú tha thứ!”. Chú lái xe từ từ mở đôi mắt vẻ hiền hậu nhưng mệt mỏi, rồi vẫy chúng tôi lại gần:

– Các cháu ạ, chú đã nghe rõ câu chuyện của các cháu rồi đó. Biết nhận lỗi là tốt, sửa được lỗi mới là giỏi. – Nói xong, chú đưa bàn tay thô ráp ra cầm hai bàn tay nhỏ của hai đứa. Thằng Dũng rụt rè rút tay ra. Chắc nó ân hận lắm cho rằng mình chưa xứng đáng được tha thứ nhanh như vậy.

Chiều hôm đó, tôi thấy thằng Dũng lẻn đi một mình vào bệnh viện, tay xách một túi táo và bánh qui. Tôi lờ đi như không trông thấy nó.

Kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng – Bài làm 6

Hôm nay là ngày chủ nhật, từng chú chim non ríu rít trên cành, nắng vàng trải thảm xuống mặt đường. Bỗng mẹ gọi em: “ Minh ơi, đi chợ với mẹ nào!”. Chỉ và phút sau là em và mẹ đã có mặt ở chợ. ở đằng kia có gì mà đông thế?  Em lon ton chạy ra xem.

Trên mặt đường bây giờ là những mảnh vỡ lăn lóc, dòng người vẫn qua lại, chẳng ai hỏi han gì. Em hỏi chú An thì mới hay đây là những mảnh vỡ của cô bán sữa, chả là sáng nay, cô ấy đem sữa đi bán, mọi người mua đông lắm, chẳng ai nhường ai, bỗng có một anh thanh niên chạy qua va vào xe cô làm xe đổ hết, nhưng anh ấy không xin lỗi và chạy đi mất rồi. Cô ấy bảo, cả nhà cô phụ thuộc vào mấy chai sữa, bây giờ đổ hết thì….Em đến gần mới thấy nét mặt cô đỏ gay, hai mắt rơm rớm, đã thế mấy cô hàng nước còn chế giễu cô: “Dào ơi, vài chai sữa chứ mấy, thôi đi đi, đừng ăn vạ, tôi không mang lửa đốt vía đâu”! Trông mặt cô lại càng thêm buồn, nước mắt cũng đã chảy dài trên làn má cô. Mọi người xung quanh bảo: “Cũng chục chai đấy chứ chả ít đâu đấy!” rồi lát sau cũng lủi đi mất. Bầu trời xám xịt lại, mọi người vẫn đi qua chẳng để ý gì. Thỉnh thoảng có người đi qua bảo” thật tội nghiệp, nhưng kệ, chả phải việc của mình” rồi đi luôn. Em thấy thương cô, bỗng ở trong nhà có một cụ già bước ra. Cụ già lăm rồi, hai má cụ đã hóp nhưng nét mặt cụ hiền từ nên ai cũng quý, cũng yêu, cụ bảo: “Ôi trời, thật là vô lương tâm, như thế mà cũng bỏ đi được sao?  Rồi cụ khẽ đi vào trong nhà lấy cái gì đấy, thì ra cụ lấy ái chổi đót cùng một cái xẻng đã cũ. Bà quét thật sạch sẽ, nhân tiện bà quét luôn cho nhà bên cạnh nhà này bẩn quá, hình như chưa quét sân bao giờ. Khi quét xong, bà vun gọn vào xẻng và đem đổ. Sau đó bà đẻ gọn chổi xẻng vào một chỗ rồi khẽ ra an ủi cô” thôi cháu à, tiếc làm gì, giận àm gì cái loại bất lương ấy”. “à, đây có ít tiền, cụ cho để mà mua mớ rau, mớ hành mà ăn” . Lúc đầu cô cũng từ chối, nhưng bà cụ cứ để vào tay cô.

Bây giờ, cô mới cất giọng run run và trầm: “bà ơi, cháu cảm ơn lòng thành của bà, cháu sẽ đền ơn, nhưng thôi , bà cứ cầm lấy mà ăn dưỡng tuổi già. Bà lại bảo: “Ơ cái chị này, bà cho, cầm lấy!” Bà nói mãi chị mới nhận lúc này, mấy cô hàng nước cũng hối hận lắm, nét mặt họ đỏ dừ vì xấu hổ, họ cũng xin lỗi cô và cũng góp chút ít. Em cảm động lắm và tự hỏi: “Sao mình không đỡ cô nhỉ? “Đang nghĩ thì mẹ gọi “Minh ơi, về thôi con”. Em liền theo mẹ đi về.

Em rất cảm kích trước tấm lòng của bà cụ, cụ thật lương thiện. Em sẽ cố gắng là một người như cụ.

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.