Văn mẫu lớp 2

Kể một việc tốt của em lớp 2

Kể một việc tốt của em lớp 2
Đánh giá bài viết

Kể một việc tốt của em lớp 2

Hướng dẫn

Loading...

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ, TẢ MỘT VIỆC TỐT CỦA EM LỚP 2

“ Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình”, đó là lời khuyên răn của Bác Hồ. Em đã làm theo lời Người dạy khi góp sức mình làm một việc tốt. Buổi sáng hôm đó, trên con đường đến trường, em bắt gặp một bà cụ đang chần chừ mãi. Có lẽ cụ chưa qua đường được vì dòng người qua lại nườm nượp. Dáng người bà nhỏ nhắn, in hằn những khó ngọc của cuộc sống. Bàn tay nhăn nheo hơi run run khi chống gậy. Thấy vậy, em tới gần, lễ phép chào bà, ngỏ lời muốn dẫn bà quá giang. Em nhận được nụ cười hiền hậu từ gương mặt bà, trông bà phúc hậu như bà nội em vậy. Em chấp hành luật an toàn giao thông, đợi đèn đỏ mới từ từ, cầm tay bà cụ dìu qua đường. Em thấy mình như lớn hẳn lên, chững chạc thêm. Khi sang đường bên kia, bà xoa đầu em, giọng nói trầm ấm, chầm chậm vang lên: “ Bà cảm ơn cháu, cháu còn nhỏ mà biết giúp đỡ nguời khác như vậy là đáng quý lắm, cháu đúng là đứa bé ngoan”. Em nở nụ cười tươi trước lời khen ngợi quý giá ấy. Lòng em hân hoan niềm vui kì lạ. Em chào bà rồi rảo bước đến trường. Bước chân em thêm tự tin, những chú chim cất cao tiếng hót như chào đón em vậy. Làm việc tốt thật thú vị phải không nào? Mỗi việc làm nhỏ bé ấy giúp cuộc sống của ta thêm ý nghĩa.

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 TẢ, KỂ MỘT VIỆC TỐT MÀ EM ĐÃ LÀM

Mấy hôm nay, cái nắng oi nồng của mùa hè khiến ai cũng thấy khó chịu. Bà em tuổi đã cao, thời tiết như vậy khiến sức khỏe của bà cũng không được tốt lắm. Sau khi đi có việc về nhà, làn da của bà trở nên đỏ hồng hơn vì cái nắng như lửa. Bà liền đi nghỉ và nói rất mệt. Em liền mang nước cho bà và nhẹ nhàng đến bên hỏi bà :"Bà ơi, bà thấy mệt ở đâu ạ" thì bà liền nói: "Bà không sao đâu cháu à". Nhưng chỉ đến chiều, thì bà sốt cao hơn. Mẹ em liền nhắc em lấy nước chườm cho bà giảm cơn sốt và đi mua thuốc cho bà uống. Mẹ còn đi nấu cháo cho bà ăn nữa, em liền đến giúp mẹ. Khi bà ăn và uống thuốc xong, bà liền đi ngủ, em ở bên với bà. Sáng hôm sau, khi bà thức giấc, em hỏi bà rằng:"Bà ơi! Bà đã thấy đỡ chưa ạ! Bà còn mệt không bà?", bà nhìn em bằng ánh mắt trìu mến và mỉm cười nói với em rằng: "Cháu của bà ngoan quá. Nhờ sự chăm sóc của cháu mà bà đã đỡ nhiều rồi ". Nghe bà nói vậy, em thấy thật vui trong lòng vì mình đã làm một việc có ý nghĩa!