Văn mẫu lớp 7 Văn mẫu THCS

Tả về loài cây em yêu

Tả về loài cây em yêu
5 (100%) 1 vote

Tả về loài cây em yêu – Bài làm 1

Loading...

Khi trời bắt đầu nắng gắt, mặt trời bắt đầu chiếu những tia nắng chói chang xuống mặt đất, tiếng ve vang lên góc hè thì cũng là lúc hoa Phượng nở rực trời. Hoa Phượng rất gần gũi và thân quen với tuổi học trò, nó gắn liền với những kỷ niệm vui buồn của chúng em.

van mau loai cay em thich1 Tả về loài cây em yêu

Hầu như trong trường nào cũng có vài cây Phượng. Trường của em hoa Phượng được trồng ở giữa sân, dịu hiện với chiếc mũ bông đỏ thắm màu hoa. Thân cây to, khoác trên mình bộ áo xù xì. Thời gian trôi thấm thoát mà cũng đến mùa thi, em lại nhớ đến khi vòm cây ve râm ran tiếng hát là Phượng lấp ló những bóng lửa hồng, Phượng ra hoa! Hoa Phượng có 5 cánh, nở đồng loại, từng cánh sen mềm dịu, mịn như nhung kết thành từng bông, từng chúm, từng tán lớn xoà ra như muôn ngàn con bướm thắm đậu khít nhau. Tron khung cảnh trong xanh, mát mẻ nooit bật lên sự kiêu sa của cây. Mùi hương của Phượng không nồng nàn như Hồng nhung nhưng Phượng có mùi hương riêng, mỗi khi gió thổi nhẹ làm lắng động tâm hồn học trò.

Vào những ngày nắng như đổ lửa, Phượng dang những cánh tay che chở cho chúng em. Vẳng đâu đây bên tai em là những tiếng cường của mấy cậu học trò. Em nhớ những mùa hoa Phượng rơi, Phượng thả từng cánh son của mình xuống sân trường tạo thành một cơn mưa mang sắc đỏ của học sinh. Từng cánh Phượng rơi nhè nhẹ như ánh lên những tia nắng hè đếm từng giây xa bạn. Ba tháng hè dài đằng đẵng, không tiếng thầy giảng, không tiếng trò truyện, không tiếng trống trường, Phượng trống vắng, hẳn là Phượng đang buồn và khóc. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng em có nhiều kỷ niệm và cây Phượng. Nhớ những giờ ra chơi lũ bạn kéo tay nhau ra ghế đá ngồi và nói chuyện dưới những tán Phượng. Nhớ những ngày chia tay “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa Phượng”. Nhớ lắm những cánh Phượng mỏng manh ép chặt trong cuốn sách nhật ký của lớp, lưu giữ lại sự hồn nhiên, trong sáng, mộng mơ của tuổi học trò bởi vẻ đẹp đó có được ai chiêm ngưỡng khi thời gian học đã hết. gió ghé qua đùa giỡn, trêu chọc, Phượng chạnh lòng, Phượng khóc, lá Phượng rơi, hoa Phượng rụng.

Mỗi khi Phượng rơi mà lòng em chênh vênh một nỗi buồn nôn nao đến khó tả, đó là dấu hiệu với chúng em rằng chúng em sắp phải xa bạn, xa trường. Cánh Phượng mỏng đỏ thắm không phai cũng giống như tình cảm của chúng em đối với thầy cô, không bao giờ phai nhạt.

Tả về loài cây em yêu – Bài làm 2

Không biết cây Phượng được trồng từ bao giờ, em chỉ biết ngày đầu tiên bước vào lớp 6 đã thấy nó đứng sừng sững giữa sân trường, nó như một người bạn lâu năm gắn bó với mái trường.

Nhìn từ xa cây Phượng như chiếc ô xanh mát rượi, che đi cả một khoảng sân. Thân cây to cỡ hai vòng tay của bạn học sinh. Vỏ cây sần sùi, thời gian đã phủ lên một màu nâu bạc. Những chiếc rễ lớn ngoằn ngèo nổi gồ ghề trên mặt đất. Từ thân cây như những cánh tay giang rộng chào đón làn gió mát. Lá Phượng xanh um, mát rượi, mượt mà như lá me non. Những chiếc lá mọc song song hai bên cuống trông như đuôi chim Phượng. Hoa phượng năm cánh, mềm như nhung, nhuỵ hoa dài và công. Nhờ vào tán là rộng của cây Phượng chúng em có nơi trò chuyện, ôn bài, thư giản sau những giờ học căng thẳng.

Loading...

Mùa huy hoàng của Phượng đó là lúc được thoả sức khoe màu đỏ của hoa Phượng trên nền trời xanh bao la. Đó là mùa hè, lúc này hoa Phướng sáng rực của một góc trời nhờ vào sắc của hoa được kết thành những tán lá lớn. Nhưng đó cũng là lúc chúng em phải xa trường, xa thầy cô, xa bạn bè, xa cây phượng thân yêu cùng biết bao kỷ niệm. Ve Sầu kêu râm ran, cây Phượng đứng giữa sân trường với sự cô đơn và nỗi nhớ các bạn học trò. Cây Phượng cứ đợi từng ngày để mong chúng em quay lại trường. Thế là gần ba tháng sắp trôi qua, cây Phượng mừng rỡ nhìn chằm chằm về phía cổng trường. Cổng trường mở ra, các bạn học sinh bước vào lớp cùng những nụ cười thân thương và tiếng nói chuyện về những kỳ nghỉ hè. Tiếng trống trường bắt đầu vang lên: “Tùng…Tùng….Tùng..” cùng với sự đợi chờ của cây hoa Phượng.

Cây Phượng đã gắn bó với chúng em cùng biết bao nhiêu kỷ niệm về mái trường thân yêu. Hoa Phượng là một người bạn đồng hành của các bạn học sinh. Em rất yêu quý cây hoa Phượng và sẽ coi nó như người bạn của em.

Tả về loài cây em yêu – Bài làm 3

Trong các loài cay thì cây Phượng là cây em thích nhất vì nó đã gắn bó với tuổi học trò của chúng em đã 6 năm kể từ khi em mới bước vào lớp 1.

Nhắc đến hoa Phượng là không thể quên được một màu đỏ rực rỡ. Đài hoa ôm lấy bông như một người mẹ che chở cho những đứa con thân yêu của mình. Cánh hoa Phượng màu đỏ, mỏng nhưng nó đã tạo nên một vẻ đẹo choa cả bông hoa. Trong lòng hoa là nhuỵ chứa mật và phấn. Em còn nhớ khi mwosi bước vào trường nhìn thấy cây Phượng cao, nở ra những bông hoa đỏ rực em có cảm giác như mình đã trở lên thân thuộc và gần gũi với nó. Giữa tháng 5, tiếng ve kêu râm ran báo hiệu mùa hè sắp đến, đây cũng chính là lúc hoa Phượng nở đỏ rực cả một góc trời. Những tán lá Phượng xèo ra như một chiếc ô che bóng mát cho chúng em. Ngồi dưới gốc Phượng ăn bánh, uống một ly nước mát thì không gì bằng. Vào những giờ ra chơi, em lại ra sân trường nhặt những cánh Phượng rơi để ép vào trang lưu bút. Đầu tháng sáu khi học trò chúng em vui vẻ, sửa soạn để đón mùa hè thì hoa Phượng lại buồn khi phải xa học trò. Trong ba tháng hè, Phượng vẫn thả những cánh hoa xuống sân trường để đếm từng giây, từng phút khi xa học trò. Ba tháng hè trôi qua, ngày mai đã là ngày khai giảng, Phượng mong nhớ, chờ đợi để được gặp các bạn học sinh. Hoa Phượng đón chào các bạn cũ và vui vẻ chờ đợi những gương mặt mới của trường. Đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ. Giữa mùa Thu hoa Phượng tàn, học sinh buồn vì không được nhìn thấy và ngắm hoa phượng nữa. Hoa Phượng chỉ nở vào mùa Hè thì biết cho ai ngắm?

Hoa Phượng như một người bạn vô hình đã để lại cho em bao nhiêu kỷ niệm dưới mái trường mến yêu.

Tả về loài cây em yêu – Bài làm 4

Trong các loại cây, cây nào cũng có vẻ đẹp riêng, đặc điểm riêng nhưng em thích nhất vẫn là cây Phượng.

Hồi em còn học lớp 1 em đã thấy nó sừng sững ở giữa sân trường. Hàng ngày, Phượng đứng lặng lẽ dưới sân trường. Nó to, xù xì che một khoảng không lớn của sân trường. Tuy rằng là thế nhưng bóng mát của nó chẳng đáng là bao đã vậy rồi nó còn rụng đầy lá nữa chứ. Nó khiến em rất bực mình và ghét khi phải quét những chiếc lá bé tí xíu của nó, nhất là sau những trận mưa rào vào gần đầu hè.Nó thật hính và nhớp nháp khiến em đến phát sợ. Nhưng rồi ngày qua ngày, em đã dần thấy được vẻ đáng yêu của cây Phượng. Những chiếc cánh hoa đỏ chót chấm vài điểm vàng ôm ấp, bao bọc chiếc đài hoa bé tí, thơm ngát như những người mẹ ây yếm, bao bọc những đứa con bé bỏng của họ. Và còn gì tuyệt vời hơn khu ngồi dưới gốc cây đọc truyện. Cuối cùng thì mùa thi cũng đã đến, két thúc một năm học tập và trau dồi kiến thức. Những bông hoa đã bắt đầu nở, he hé ,ở những cánh cửa đỏ chót đón những tia nắng chói trang của mùa hè. Và rồi mùa thu đã qua, mọi người đã bước vào kỳ nghỉ hè, cùng lúc đó cây Phượng nở hoa, một dải lục đỏ vắt ngang sân trường. Nhưng hoa Phượng đẹp với ai? Khoe sắc màu rực rỡ với ai? Khi học sinh đã đi cả rồi. Cây Phượng buồn bã, tự khoe sắc một mình với sự vắng lặng của ngôi trường. Sao tiếng trống không vang, sao không thấy các bạn học trò đáng yêu nô đùa. Phượng buồn bã, Phượng muốn khóc, muốn chơi với các bạn học sinh.

Mỗi lần nhặt những cánh phượng rơi, em lại nhớ về một thời học trò đáng yêu, dễ mến, một thời gắn liền với một loài cây: Hoa học trò.