Văn mẫu lớp 5

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất
5 (100%) 480 votes

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất – Bài làm 1

Loading...

Hôm nay thành phố nơi em ở bỗng dưng mất điện, em hí hửng leo lên sân thượng để ngắm trăng nhưng trăng ở đâu chẳng thấy. Tự nhiên em thấy nhớ bà nội, nhớ đêm trăng hồi mùa hè năm ngoái. Đêm trăng tháng Năm, có gió hiu hiu, có tiếng xào xạc của lá, có bà và có ánh trăng treo lơ lửng trên ngọn tre.

Avatar.phan tich bai tho Anh trang cua Nguyen Duy Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất

Năm ngoái, em được ba mẹ cho về quê nội chơi, một vùng quê thanh bình và yên ả. Về buổi tối em mới cảm nhận thấy rằng nó hoàn toàn đối lập với thành phố. Ở thành phố em rất hiếm khi thấy mặt trăng tròn và sáng, có lẽ ánh điện đã che mất mặt trăng rồi. Bởi vậy đêm trăng rằm tháng Năm hồi đó thực sự khiến em rưng rưng mỗi khi nhớ lại.

Hôm đó nội bảo em bê chõng tre cùng nội ra ngoài hiên hóng gió. Chõng tre chắc chắn và nằm rất mát, tuy nằm lâu sẽ hơi đau lưng nhưng em vẫn thích nằm. Bà mang theo một cái quạt làm bằng mo cau rất to, lúc quạt lên rất mát. Em nằm gối đầu lên chân bà và lắng nghe bà kể chuyện. Bà tuy già rồi nhưng giọng nói vẫn trầm ấm lắm.

Đêm tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng dế kêu dưới đất và tiếng những thân cây tre kêu lên cót két. Trăng hôm ấy rất sáng, không có một vết khuyết nào. Vầng trăng tròn treo lơ lửng ở trên ngọn tre đầu làng soi sáng cả một vùng. Tiếng gió thanh thanh khẽ lay lay khiến bàn tay bà cũng đợ mệt hơn, không phải quạt nữa vì có làn gió tự nhiên.

Em ngồi ngắm vầng trăng ở trên cao, tưởng tưởng ra khung cảnh chú cuội đang ngồi gốc cây đa và thiu thiu ngủ để cho trâu ăn mất lúa nhà trời. Nhưng em không nhìn thấy chị hằng ở đâu, chị hằng hình như đã đi chơi rồi.

Màu của ánh trăng hôm đó thực sự rất tinh khiết, lan tỏa xuống mặt đất khiến cho mọi vật trở nên bừng tỉnh, vì đêm nay là đêm trăng rằm tháng Năm.

Hôm đó, bà kể cho em nghe về tuổi thơ mệt nhọc mà thời đại của bà phải trải qua. Cùng thường rủ nhau nằm chõng tre ngắm ánh trăng ở trên cao, chạy rượt đuổi nhau xung quanh sân.

Loading...

Chốc chốc có những con muỗi bay qua bay lại vo ve trước mặt em, bà lại ve vẩy cái quạt. Bà bảo đêm trăng hôm nay rất đẹp và ý nghĩa đối với bà, vì ngày xưa bà cũng lấy ông nội vào ngày hôm nay.

Đêm trăng ở quê nội năm ngoái với bà thực sự là đêm trăng đẹp nhất đối với em từ trước đến nay.

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất – Bài làm 2

Từ nhỏ đến giờ không biết bao nhiêu lần được ngắm trăng rồi nhưng có lẽ cái đêm trăng ấy, một đêm trăng ở đồng bằng quê nội đã để lại cho em một ấn tượng đẹp đến kì lạ. Mãi mãi em không bao giờ quên được. Đó là cái đêm trăng rằm tháng bảy mà bố mẹ cho em về quê dự lễ đáo tế của ông nội.

Ngay khi hoàng hôn vừa tắt, trên bầu trời bao la, hàng nghìn hàng vạn những ngôi sao nhấp nháy. Chỉ có ngôi sao chiều là sáng nhất, đứng kiêu hãnh một mình như một thiếu nữ đẹp giữa bức tranh trời thu. Màn đêm dần dần buông xuống. Mọi nhà trong xóm đă lên đèn từ bao giờ. Ngoài đồng, đom đóm lập lòe tưởng như muôn vàn những vì sao nhấp nháy cuối trời xa.

Chỉ ít phút sau, mặt trăng bắt đầu ló dạng. Lúc đầu, nó giống như một cái đèn lồng bị che khuất một nửa, mặt cắt nằm phía dưới, rồi từ từ nhô lên, tròn vành vạnh, lơ lửng giữa không trung, như một cái đèn lồng khổng lồ chiếu những ánh sáng vàng dịu xuống vạn vật. Em bước ra ngõ nhìn về phía trăng mọc. Một lúc sau, trăng gối đầu lên rặng cây lờ mờ ở chân trời xa tít, để rồi sau đó lấp ló trên ngọn tre già. Bầu trời bây giờ trong vắt. Hàng trăm đốm sao rải rác trên nền trời lúc ẩn lúc hiện. Có lẽ trăng sáng quá làm cho chúng mờ đi chăng? Tuy vậy, em vẫn thấy chúng đẹp và đáng yêu, bởi chúng là những viên ngọc quý tỏa ánh sáng hiếm hoi cho những đêm vắng bóng chị Hằng Nga.

Bây giờ thì trăng đã lên cao tỏa ánh sáng dìu dịu, nhuộm một màu bạc khắp ruộng đồng, thôn xóm, làng mạc. Cạnh nhà Nội, dòng sông long lanh gợn sóng lăn tăn như hàng trăm con rồng nhỏ đang lượn múa. Và kia nữa, mái tôn của. những ngôi nhà phía trái phản chiếu ánh trăng óng ánh. Ánh vàng còn phết lên những thảm cỏ xanh và vườn rau sau nhà tạo nên một mảng sáng nhờ nhờ, bàng bạc. Bóng nhà, bóng cây in rõ thành những vầng đen nhạt trên mặt đất. Thỉnh thoảng, gió hiu hiu thổi, cỏ cây lay động xào xạc. Những bóng đen của cây cối lắc lư, thay dạng đổi hình như những "bóng ma" chập chờn…

Trong xóm, hầu hết mọi nhà tụ họp ở ngoài sân. Người lớn thì hóng mát, ngắm trăng. Mấy chị thì đan võng, dệt chiếu, sàng gạo vừa cười vừa nói vui vẻ. Trẻ em nô đùa chạy nhảy khắp sân. Cả đến những chú chó cũng ra sân hóng gió hoặc ra đường nhìn trước, ngó sau rồi cất tiếng sủa vu vơ…

Ngoài đồng, quang cảnh thật vắng lặng, tĩnh mịch. Muôn vật say sưa tắm ánh trăng trong. Gió đồng lồng lộng thổi, thảm lúa xanh rập rờn, nhấp nhô như những làn sóng ngoài biển khơi. Nước bắt đầu lên trong các mương, rãnh chảy róc rách. Côn trùng đó đây cất tiếng kêu ra rả. cỏ cây ngoài vườn thầm thì nhỏ to. Càng về khuya, không gian càng tĩnh mịch. Vạn vật như đang say sưa trong giấc ngủ êm đềm. Chỉ duy có loài côn trùng vẫn ra rả hòa âm những khúc nhạc muôn thuở về đêm. Ánh trăng đẹp cùng hơi sương mát dịu ru ngủ muôn loài. Em trở vào nhà đánh một giấc ngon lành cho đến sáng. Khi em tỉnh giấc ánh trăng đã nhợt hẳn đi nhường chỗ cho ánh bình minh thức dậy. Mọi vật sau một đêm tĩnh dưỡng, nghỉ ngơi dưới ánh trăng dịu, giờ đây cũng đang bừng trỗi dậy, mình ngậm những giọt sương mai.

Đứng giữa đồng quê ngắm cảnh trăng đẹp và nghe khúc nhạc kì diệu của thiên nhiên, em cảm thấy tâm hồn mình lâng lâng. Tiếc là ngày kia em đã phải trở về thành phố rồi. Thôi, hẹn vầng trăng rằm nơi đồng nội một dịp khác nhé.

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất – Bài làm 3

Vầng trăng luôn gắn liền với tuổi thơ mỗi người, đối với em cũng vậy, trăng vừa là một người bạn lại vừa là một thứ luôn gợi nhắc cho em nhớ tới rất nhiều những ký ức ngọt ngào, trong sáng đã quá. Một trong số đó là kỷ niệm về người bạn từng là hàng xóm cũ của nhà em.

Tuấn là một cậu bạn bằng tuổi em, cậu ấy rất nghịch ngợm và luôn bày trò để trêu bạn bè trong lớp. Mọi người ai ai cũng đều quý cậu ấy và cho rằng Tuấn là một người bạn dễ mến, hòa đồng, biết giúp đỡ mọi người, riêng em thì khác, với em, Tuấn là một người đáng ghét nhất mà từng gặp. Đơn giản là bởi cậu ấy suốt lôi em ra để trêu chọc đủ thứ. Khi nghe tin bố mẹ sẽ chuyển nhà tới một vùng đất khác để sinh sống, em đã vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên vì nghĩ rằng mình sắp thoát khỏi cái “tên xấu xa” học cùng lớp kia. Tuấn nghe tin thì buồn ra mặt, nhưng em kệ, dù sao thì sau buổi cắm trại cùng lớp là em sẽ chuyển đến một vùng đất mới. Em đã nghĩ mình sẽ nhanh chóng quên hết mọi thứ nơi này, thế nhưng buổi cắm trại hôm đó đã khiến em thay đổi suy nghĩ hoàn toàn…

Đó là một đêm trăng thanh gió mát, khi lều trại đã sẵn sàng thì chúng em bắt đầu nhóm lửa để quây quần nói chuyện dưới ánh trăng. Cô giáo tổ chức một cuộc thi mới với chủ đề là kể một câu chuyện của mình liên quan đến vầng trăng. Ai nấy đều tham gia hết sức nhiệt tình, riêng với Tuấn, trái ngược với vẻ sôi động ngày thường, cậu chậm rãi hoàn thành bài thi của mình với giọng nói trầm buồn: “Em nhớ rất nhiều những câu chuyện về ánh trăng, nhưng ánh trăng hôm nay có lẽ sẽ là ánh trăng đáng nhớ nhất của em bởi nó đánh dấu sự chia tay giữa em và một người bạn nữa mà em yêu quý. Mong rằng sau này dù bạn có đi đâu thì mỗi khi nhìn thấy vầng trăng cũng đều nhớ đến những phút giây mà bạn bè chúng ta đã gắn bó bên nhau…”. Câu trả lời kết thúc, ai cũng hiểu trong câu chuyện đó Tuấn muốn gửi gắm điều gì và người cậu muốn nhắc đến là ai. Không gian chợt trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng dế kêu và vầng trăng vằng vặc sáng như đang muốn soi rọi mọi ý nghĩ của lòng người.

Rồi ca khúc “Vầng trăng yêu thương” được ngân lên từ giọng cô giáo đã phá vỡ không khí tĩnh lặng đó, với cô, chia tay nhau nhưng luôn nhớ về nhau nghĩa là chúng ta chẳng phải đã xa rời, như thế thì không có gì đáng buồn cả. Hiểu ý cô, tất cả chúng em đều nắm tay nhau nhìn lên bầu trời nơi có ánh trăng sáng tỏ và đồng thanh hát cùng cô khúc ca đó. Khi bài hát kết thúc cũng là lúc chúng em cùng hứa với nhau sẽ thực hiện theo đúng những gì mà Tuấn mong muốn: Nhìn thấy trăng là nhớ tới bạn bè. Đây cũng là lần đầu tiên mà em cảm nhận được sự ấm áp, gần gũi từ người bạn gần nhà mà em từng cho là “kẻ đáng ghét”. Sự quý mến dành cho cậu ấy trào dâng trong lòng nhiều hơn bao giờ hết. Và em chắc chắn rằng, đêm trăng hôm nay chính là một đêm trăng tuyệt vời nhất, thú vị nhất mà em từng được trải qua.

Thời gian thấm thoát trôi đi, em đã quen với ngôi trường mới, cuộc sống mới, thế nhưng, mỗi khi nhìn ngước lên bầu trời và bắt gặp ánh trăng là em lại nhớ đến Tuấn cùng những người bạn đáng yêu có mặt trong đêm trăng đáng nhớ ấy. Nó nhắc cho em một điều rằng: Dù em có đi đâu thì kỷ niệm đẹp về những người bạn tuyệt vời cũng theo em tới đó, hệt như ánh trăng luôn dõi theo em mỗi ngày.

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất – Bài làm 4

Thiên nhiên tươi đẹp đã ban tặng cho chúng ta bao nhiêu vẻ đẹp kì thú , say mê lòng người . Nhưng có lẽ ánh trăng là món quà tuyệt diệu nhất đối với em , quý hoá nhất do tạo hoá ban tặng

Khi màn đêm buông xuống , bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp làng xóm. Những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần . Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng to, tròn như chiếc mâm bạc đường bệ đặt trên bầu trới trong vắt , thăm thẳm cao. ánh trắng bàng bạc nhuộm khắp cây cối , ao hồ . Mặt sông mỉm cười vì thấy mình đẹp hơn khi mặc bộ đồ tím có vầng trăng sáng và có hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như được dát bạc . Cỏ cây hoa lá lặng im , yên lặng như thấy hết được vẻ đẹp của đêm trăng hôm nay. Luỹ tre được ánh trăng soi vào thì đẹp hơn lên và như cảm nhận một thứ mà ánh trăng ban tặng cho mình , chị tre lại ca lên khúc nhạc đồng quê du dương và êm đềm biết mấy ! Thảm lúa vàng dập dờn trước gió nhấp nhô gợn sóng như từng lướt sóng nối đuôi nhau đén tận chân trới . Sao mà cảnh đêm trăng lại im ắng tĩnh mịch đến vậy ! mọi người đáng say sưa ngắm trăng . lũ côn ttrùng cất tiếng kêu ra rả như viết lên khúc nhạc về đêm . Cây lá như được rắc lên nhưng hạt vàng từ trên trời rơi xuống vậy . hương lúa tạo với hơi sương tạo nên hương thơm nhẹ dịu khó tả . Lác đác vài anh chị thanh niên đi dạo và ngắm trăng , họ cười nói râm ran và còn có các ông bà lão đi tập thể dục chi khoẻ ngướicũng tâm sự nho nhỏ thì thầm . Lũ trẻ con nô đùa đầu làng vui vẻ , ầm ĩ cả xóm , đang chơi : oẳn tù tì, nhảy dây, chốn tìm…Mọi người tấp nập ngược xuôi như một ngày hội dưới trăng vậy. Nhưng hôi cũng đến lúc tàn. Già trẻ, gái trai ai về nhà ấy chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc.

Một đêm trăng tuyệt đẹp! Cảm ơn tạo hoá đã khéo tạo ra và ban tặng cho con người.

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất – Bài làm 5

Trời chưa tối hẳn, nền trời mới chuyển màu lam mà đã thấy mặt trăng tròn vành vạnh trên nền trời. Đến khi màn đêm buông xuống thì mặt trăng đã lên cao hơn và sáng hơn. Trăng rằm tháng Tám đêm nay mới đẹp làm làm sao.

Trăng treo lơ lửng trên những ngọn tre cao vút, tròn như vành nón của mẹ. Màu vàng bạc tỏa xuống mọi cảnh vật thứ ánh sáng dịu mát và mê đắm lòng người. Gió thu khẽ thổi, làm lay động từng chiếc lá trong vườn như đang thì thầm trò chuyện. Những chú dế mèn thi thoảng cất lên những bản nhạc nghe thật là vui tai.

Em cùng với các bạn và anh chị lớn hơn trong xóm ríu rít rủ nhau đi rước đèn phá cỗ đêm rằm Trung thu. Đi qua cánh đồng lúa mới thấy quê hương mình đẹp biết bao nhiêu. Cánh đồng lúa như một thảm vàng óng ánh, bồng bềnh như những cánh sóng trải dài đến tít tắp. Con đường mà chúng em đi qua không có đèn điện mà vẫn sáng rõ chính là nhờ ánh trăng rằm đêm nay. Đoàn rước kiệu chúng em vừa đi vừa gõ trống, cười nói xôn xao khiến cho xóm nhỏ trở nên rộn ràng hơn. Những chiếc đèn ông sao, đèn lồng, đèn cá chép,… làm thành những đốm sáng lung linh dưới ánh trăng. Đi hết một vòng quanh xóm, chúng em về sân kho phá cỗ và chơi đùa.

Đến mười giờ đêm, khi tất cả đã thấm mệt thì ai về nhà nấy trong tâm trạng hân hoan khó tả. Đêm đã về khuya, trăng lên cao tận đỉnh đầu và ánh trăng cũng trở nên bàng bạc hơn. Tất cả mọi vật như đang chìm vào trong tĩnh mịch để nghỉ ngơi sau một ngày dài lao động.

Em rất yêu ánh trăng rằm trên quê hương em. Bởi trăng rằm không chỉ tròn và đẹp mà nó còn gợi lên sự thanh bình, yên ấm và hạnh phúc. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi để góp phần xây dựng quê hương mình ngày một giàu đẹp hơn.

Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất – Bài làm 6

Trong dịp nghỉ hè năm ngoái em có được về thăm quê ngoại một vùng quê nghèo, nhưng rất bình yên. Buổi tối ở quê không có ánh sáng của đèn đường mà chỉ có những ánh sao đêm, hoặc ánh trăng đom đóm, tiếng ếch nhái kêu, tiếng chim, tiếng dễ…

Quê ngoại em đã có điện, ti vi màu và quạt nhưng vẫn không có internet nên buổi tối sau chương trình thời sự. Mấy bà cháu em thường kéo nhau ra ngoài hiên nhà trải chiếu, nằm hóng mát dưới cây xoài rất to. Trước mặt nhà bà ngoại em có một ao sen thơm ngát, tỏa hương nồng nàn, khiến em vô cùng thích thú.

Hôm đó là rằm, nên ánh trăng khá rõ, và tròn to, ở quê không gian thật bao la, bầu trời nhìn cũng rõ hơn bởi không bị che do những tòa cao ốc. Bình thường sống ở thành phố em chỉ nhìn thấy ánh đèn đường và các tòa cao ốc mà thôi, chẳng mấy khi được ngắm mây trời, ngắm ánh trăng to đẹp như đêm nay.

Bà bảo em nằm xuống ngả đầu và lòng bà, rồi bà phe phẩy chiếc quạt được làm bằng mo cau, kẽ xoa xoa bàn tay vào lưng em. Em bảo bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa. Bà ngoại em kể chuyện hay lắm những câu chuyện bà kể đều là những sự tích trong dân gian lưu truyền nên em không tìm thấy trong truyện cổ tích bao giờ.

Những cơn gió thổi thoang thoảng mang theo cả mùi hương hoa sen từ dưới ao thơm ngát thổi vào lồng ngực em khiến cho tâm hồn em cảm thấy thật khoan khoái dễ chịu vô cùng. Em nhìn ánh trăng soi tỏ rõ mặt người, thấy rõ cả hình gốc đa với chú Cuội đang nằm ngủ bỏ trâu ăn lúa.

Em nằm gối đầu lên đùi bà, ngửa mặt nhìn trời, ngắm những đám mây đen trắng khác nhau em thấy bầu trời đêm nay thật là trong cao hơn bình thường.

Trăng đêm nay thật tròn vành vạnh, không bị khuyết một chút nào, ánh trăng mới đẹp làm sao vậy mà bình thường em không hề để ý tới nó, chỉ suốt này xem ti vi hoặc chơi điện tử. Những chú dế, chú ếch kêu râm ran, huyên náo cả một vùng trời nghe thật vui tai.

Em nghe câu chuyện bà kể nhìn ánh trăng soi mơ màng, bên cạnh tiếng dế kêu vang, mà thiu thiu ngủ lúc nào không biết, bởi vì những lời bà kể nghe thật du dương, ánh trăng thật đẹp khiến cho em ước gì mình được hóa thành chú Cuội một lần để bay lên gốc đa ngồi một lần ngắm ánh trăng kỹ hơn.

Đêm trăng đó thật sự là một đêm trăng đẹp nhất từ trước tới nay của em. Những kỷ niệm êm đềm bên bà ngoại thân thương đã trở thành một ký ức khó quên trong tuổi thơ của em.