Văn mẫu lớp 6 Văn mẫu THCS

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm
4.8 (96%) 380 votes

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm – Bài làm 1

Loading...

Em rất thích cuộc sống ở Hà Nội bởi sự tấp nập và đông vui dù là sáng sớm hay về đêm. Những con đường ở Hà Nội lúc nào cũng nhộn nhịp người đi lại nhất là giờ cao điểm buổi sáng, tất cả mọi người đều ra đường và di chuyển đến nơi làm việc.

van mau ta canh tap nap o duong pho luc tan tam hoac luc di lam1 Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm

Vào buổi sáng mùa đông lạnh, mọi người hối hả ra đường. Mẹ em cũng dạy sớm đi làm và đưa em đi học. Ra đường vào giờ cao điểm không khí như nóng hẳn lên. Nào là ô tô, xe máy, xe đạp và cả người đi bộ, ai cũng vội vàng di chuyển cho kịp giờ làm. Các con phố dù to hay nhỏ cũng dần dần trở nên thu hẹp lại giữa dòng người. Trên các vỉa hè, các cụ già đang tập dưỡng sinh và các bạn học sinh đang cười nói vui vẻ cùng nhau đến trường. Ở các khu chợ thì rất đông vui, mọi người thường thích đi chợ vào buổi sáng để mua được những thức ăn tươi và ngon. Gương mặt ai cũng phấn khởi, hào hứng bắt đầu một ngày mới. Hai bên đường các nhà hàng, quán ăn đều rất đông khách. Gương mặt của các anh chị chủ quán rạng rỡ đến lạ lùng. Các cửa hàng văn phòng phẩm cũng dần dần mở cửa để các bạn học sinh nếu có nhu cầu thì sẽ rẽ vào mua.

Dưới lòng đường, các chiếc xe buýt nối đuôi nhau chở các anh chị sinh viên đi học, đến mỗi điểm dừng xe dừng lại để mọi người xuống và lên xe. Khói của xe buýt xả ra mù mịt phá tan không khí lạnh giá. Xe tải và xe con cũng tấp nập đi lại. Trên những chiếc xe con ấy chắc hẳn là những người rất có điều kiện, bởi họ đi xe đắt tiền và ăn mặc rất lịch sự. Các bạn học sinh như em thì thường được bố mẹ đưa đi học bằng xe máy. Ở những ngã ba, ngã tư khi các xe dừng đèn xanh, đèn đỏ, các đoàn xe nối đuôi nhau, thật khó để di chuyển nhanh trong hoàn cảnh này. Các chú cảnh sát giao thông phải thổi còi và điều khiển để các đoàn xe di chuyển về các hướng khác nhau. Những tiếng còi của ô tô rít lên nghe rất khó chịu. Có lẽ vì họ đang vội và muốn đi nhanh hơn. Mà có một vài người đi xe máy còn dừng lại ven đường để mua đồ ăn sáng gây tắc đường, cản trở giao thông. Có những thanh niên không chịu được tốc độ di chuyển chậm chạp của dòng người, họ chọn cho mình cách vượt đèn đỏ hoặc lao xe lên vỉa hè. Những hành động đó thật nguy hiểm vì rất dễ gây tai nạn. Có những người bị các chú công an bắt lại vì vượt đèn đỏ, gương mặt ai cũng méo mó van xin. Ở các ngã ba, ngã tư có những bản tin về an toàn giao thông được phát thanh trên loa để mọi người ai cũng nghe thấy kèm theo các bài hát về Hà Nội rất vui và tự hào. Nghe những bài hát ấy, mọi người sẽ cảm thấy phấn khởi và thoải mái tinh thần để bắt đầu một ngày học tập, làm việc hiệu quả.

Không khí buổi sáng ở ngoài đường không còn lạnh như khi ở trong nhà bởi dòng người tấp nập. Ai cũng vội vã vì sợ không kịp giờ học, giờ làm. Có những gương mặt tươi vui, phấn khởi, nhưng cũng có những gương mặt khó chịu bởi không thể di chuyển theo ý mình muốn. Điều quan trọng là mọi người phải có thức chấp hành điều lệ an toàn giao thông để giữ gìn thân thể, tính mạng cho mình và cho những người xung quanh.

Buổi sáng vào giờ đi làm ở Hà Nội thật sự rất thú vị. Không khí tập nập, nhộn nhịp trên đường làm con người ta như gần nhau hơn và con đường đi làm trở nên ngắn lại. Em luôn mong mọi người sẽ có ý thức đi làm đúng giờ để đường phố đỡ bị ùn tắc vào giờ cao điểm, và mọi người ai cũng thực hiện nghiêm chỉnh luật an toàn giao thông để có những chuyến đi an toàn.

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm – Bài làm 2

Chiều nào cũng vậy, sau giờ tan học, em cùng các bạn trong lớp hòa vào dòng người xuôi ngược trên đường Cách mạng tháng Tám để về nhà.

Loading...

Đường phố trong thời điểm này thật tấp nập vì giờ tan học cũng thường là lúc các công sở nghỉ việc. Xe cộ đi lại như mắc cửi và dòng người đi bộ nườm nượp trên các tuyến giao thông. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng động cơ xe máy và vô vàn những tiếng động khác hợp lại tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn huyên náo khắp đường phố.

Trên các vỉa hè, từng đoàn học sinh vai quàng khăn đỏ, tay ôm cặp líu ríu theo nhau chuyện trò rôm rả. Thỉnh thoảng, các bạn dừng lại ở một quầy sách báo, tìm kiếm “Thám tử lừng danh CoNan” hoặc “Túp lều của chú Tôm”… để về xin tiền mẹ mua, rồi lục đục kéo nhau đi. Hai bên hè phố, nhà cửa san sát. Chỗ thì bán sách báo, dụng cụ văn phòng, chỗ thì bán cátsét, băng nhạc… Giữa lòng đường, xe cộ hai chiều đông nghìn nghịt. Chiếc đổ xuôi Sài Gòn, chiếc ngược Bình Tây. Đến chỗ rẽ, dòng người, xe cộ tách ra nhiều luồng. Lòng đường như được giãn ra, thoáng hơn. Nhưng rồi ít phút sau, không biết xe từ đâu lại bắt đầu ùn ùn đi tới. Những chiếc xe buýt to chở công nhân ra về nhấn còi inh ỏi xin đường nhưng không tài nào vượt lên trước được. Xe gắn máy cố len lỏi thoát ra khỏi dòng xe đang kẹt cứng. Những chiểc xe ba gác, xích lô chở hàng thì thường hay chạy nhanh, như đi cứu hỏa.

Đẹp nhất, thong thả nhất trên đường vẫn là những nữ sinh trong tà áo dài trắng. Dường như các chị không bận tâm gì đến chuyện chạy nhanh hay chậm, ung dung đủng đỉnh như người đi dạo phố. Phía ngã tư, dù có đèn báo hiệu nhưng chú cảnh sát giao thông vẫn đứng ở đấy để xử lí các tình huống bất trắc xảy ra ở giao lộ. Thỉnh thoảng tiếng còi từ miệng chú vang lên: “Tuýt! Tuýt!…” nhắc nhở mọi người dừng lại vạch quy định và tuân thủ đèn tín hiệu. Những cô chú nhân viên đi làm về chở trên xe những đứa con vừa tan học. Chúng ngồi phía sau xe, mắt ngơ ngác ngắm dòng xe xuôi ngược. Những đứa trẻ mẫu giáo thì được ngồi phía trước, hai tay đập lia lịa vào tay lái, miệng ríu rít: “Tránh ra! Tránh ra!” làm ai nấy cũng phải phì cười.

Giữa đường, ngăn cách dòng xe xuôi ngược là một bờ tường cao khoảng năm mươi phân chạy đài theo con đường được tô sơn trắng và đỏ. Một vài khách bộ hành rảo bước trên lề đường nhìn trước ngó sau rồi băng qua dải phân cách mau lẹ. Xa xa phía cửa hàng bán thực phẩm, hoa quả gần nhà em, những cô chú công nhân dừng xe lại mua thức ăn chuẩn bị cho bữa cơm chiều rồi vội vã lên xe, nhấn ga vù đi.

Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều dần dần khuất sau dãy nhà cao tầng dọc đường phố. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Đèn hai bên đường và trong các tiệm buôn bán, nhà dân đã sáng tự bao giờ. Đường phố đã bớt ồn ào, nhộn nhịp. Dòng người và xe cộ vẫn xuôi ngược trên đường nhưng đã thưa dần. Một vài cô công nhân về muộn, gò lưng tăng tốc độ để kịp chuẩn bị bữa cơm chiều cho gia đình. Em cũng nhanh chân hơn chọ kịp dùng bữa cơm tối cùng bố mẹ và chị Hai. Nắng đã tắt hẳn. Thành phố chuyển mình song những hoạt động mới của một buổi tối.

Thành phố của em thật sôi động nhưng rất trật tự văn minh. Em mong sao mọi người luôn có ý thức tôn trọng luật lệ giao thông đề đường phố không xảy ra những tai nạn đáng tiếc, giao thông thông suốt, mọi người được bình yên.

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm – Bài làm 3

Trời vừa rạng sáng đã nghe tiếng chân người chạy thình thịch, tiếng xe cộ đi lại ngược xuôi bấm còi inh ỏi, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Phố Hàng Thiếc, nơi gia đình em ở là một khu phố cũ, đường hẹp và ngắn. Ngày ở đây bắt đầu rất sớm và kết thúc thì rất muộn. Đường phố trong buổi sáng đủ các từng lớp, già, trẻ, gái, trai không thiếu một lứa tuổi nào. Các cụ già tập những đường quyền nhẹ nhàng, các anh thanh niên thì chạy bộ huỳnh huỵch như các vận động viên, các bạn nhỏ tuổi hơn thì tập bài thể dục buổi sáng. Phía đông mặt trời từ từ lên cao, những sinh hoạt thường ngày bắt đầu. Thoạt tiên là tiếng rao của các bà hàng quà: “Ai xôi đây!”, nhìn “Bánh khúc đây!”… Từ các quầy hàng bên đường, tiếng cửa sắt thu lại roàn roạt. Chỉ một loáng sau, đường phố đã đông vui nhộn nhịp. Đầu phố là các cửa hàng gò hàn tôn thiếc, trước cửa bày la liệt, nào xô nào chậu, nào mâm… Bác thợ cả đeo cặp kính cận có gọng buộc bằng dây đay, bác sửa chìa khóa, đi dọc phố tìm khách… Dưới lòng đường mỗi lúc một nhộn nhịp xe cộ đi lại: xe đạp, ba gác, xích lô, hon đa… Nhiều nhất là tụi học trò chúng em lũ lượt đến trường đi thành hàng một, hàng hai trên vỉa hè. Còn các chú công nhân, các chị mậu dịch viên thì đạp xe đạp, ai cũng gò lưng đạp vội vàng cho kịp giờ làm việc. Đoạn đường giữa phố bỗng nhiên bị ngăn lại. Thì ra mọi người đang nhường đường cho các cháu mẫu giáo đang được cô giáo dắt tay qua đường để vào trường học. Nắng dần lên, chan hòa khắp phố phường. Những nóc nhà cao cao đổ bóng trên đường phố. Gió xôn xao, hàng cây bàng đứng hai bên đường rung rinh như vẫy chào khách đi đường.

Mỗi buổi sáng như thế em càng thêm yêu cuộc sống bình dị và sôi động ở khu phố em

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm – Bài làm 4

Thường ngày, cứ sáu giờ ba mươi em lại cắp cặp bách bộ đến trường. Vừa mới mở cổng đã thấy trước mắt em con đường Cách mạng tháng Tám, người và xe cộ tấp nập đi lại ngược xuôi.

Hai bên lề đường, người đi lại như mắc cửi, tiếng cười, tiếng nói râm ran. Dưới lòng đường, đủ các loại xe: xích lô, xe đạp, honda, ô tô… lao đi vun vút. Em hòa vào dòng người trên lề đường dành cho những người đi bộ. Lòng đường rộng đến thế mà giờ đây, em thấy như bị thu hẹp lại bởi dòng người, xe cộ cả hai chiều đi lại không ngớt, ơ ngã tư đường phố, bảng hiệu chỉ đường thỉnh thoảng lại nhấp nháy, hiện lên màu xanh, đỏ, hướng dẫn cho dòng người, xe cộ đi hay dừng lại, điều chỉnh mật độ trên đường, bảo đảm an toàn giao thông. Chốc chốc những chiếc ô tô bóp còi inh ỏi, những chiếc xe máy xích lô… dạt vào hai bên lề đường nhường lối cho ô tô. Một số người đi xe đạp cố vượt lên trước, chắc là có việc gấp gáp hoặc đường đến sở làm việc khá xa, sợ trễ giờ nên gò lưng cho xe lao đi vội vã. Kìa! Đèn đỏ xuất hiện, dòng xe cộ và cả dòng người nữa như bị vật chắn vô hình ngăn lại trước vạch sơn trắng ngang đường. Chỗ dừng lại ở ngã tư phía hai chiều mỗi lúc một đông hơn. Người, xe cộ đứng chen chúc lẫn lộn dàn kín cả mặt đường chờ tín hiệu xanh trước mặt bật sáng. Tuy nhiên không có gì vội vã nhưng có lẽ ai cũng cảm thấy sốt ruột. Bản thân em cũng vậy. Chưa đến giờ vào học nhưng đứng chờ như thê này, cứ có cảm giác lâu lâu thế nào ấy. Rồi tín hiệu đèn xanh cũng xuất hiện trước mặt, không ai bảo ai, người đi bộ thì nhanh chân rảo bước, còn ô tô, xe máy… tăng ga lướt tới. Trên những chiếc xe buýt, xe đò những người phụ xế, ló đầu ra hai cửa chính, tay đập vào thành xe, Miệng hét to: “Dô! Dô!” không ngớt. Dọc hai bên lề đường, phần lớn là lũ học trò chúng em, vai quàng khăn đỏ, hai tay ôm cặp về phía trước vừa đi vừa trò chuyện huyên thuyên. Đứa nào cũng nép sát vào lề đường, nét mặt tươi vui hớn hở như đi dự hội. Đến cổng trường, em chưa vội rẽ vào, cứ đứng ngắm dòng xe cộ trên lòng đường xuôi ngược. Đông và nườm nượp như thế mà không hề xảy ra một tai nạn nào. Giữa lòng đường, vạch sơn trắng chạy dài phân chia mặt đường thành hai phần bằng nhau. Và ỏ hai phần đường ấy như lúc nào cũng đông nghẹt xe và người, chuyển động ngược chiều nhau ở cái thời điếm sáu giờ ba mươi này. Đường phố vào những giờ cao điểm thường đông vui như thế, rộn rã và nườm nượp như thế mà trật tự giao thông vẫn tốt, vẫn rất an toàn. Em mong sao mọi đường phố trong cái thành phố được gọi là “Hòn ngọc viễn đông” này lúc nào cũng an toàn như sáng nay.

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm – Bài làm 5

Mới 7 giờ sáng con đường đã đông nghịt người và xe cộ. Đây là thời điểm mọi người đi làm, đi học,…ai ai cũng bước ra đường để bắt đầu một ngày mới khiến đường phố tấp nập đông đúc hẳn lên.

Nhìn khắp con phố, ta sẽ thấy bắt gặp nhiều hình ảnh khác nhau, cảm giác thật vội vàng. Trên tay cầm ổ bánh mì vừa đi vừa ăn của các cô cậu học sinh, người thì ngồi bên quán café cầm tờ báo, mỗi người một việc khác nhau. Có người thì đi thật nhanh vì trễ giờ làm, đưa con đi học,người thì lại thong thả đi chợ, đi dạo, đi ăn sáng….Tiếng xe cộ đi, tiếng gọi nhau, tiếng trẻ em í ới đòi dừng lại, mọi thứ đang bắt đầu chào đón cái nhộn nhịp của phố phường.

Con đường này hằng ngày vốn rộng, nhưng vào lúc này như quá nhỏ hẹp đối với mọi người. Đây là thời điểm tắc đường nhất, có khi phải mất hàng giờ mới có được lối đi. Nhiều chiếc ô tô cứ bóp còi inh ỏi vì không thể nhúc nhích được, hay do bị va vào bên hông. Xe máy như những người đua xe, luồn lách mọi chỗ trống để nhích lên tiến về phía trước. Tuy có phần đường dành riêng cho mỗi phương tiện giao thông nhưng khi đã trễ thì ai cũng muốn lấn ai để cho kịp giờ nên cũng hay xảy ra xung đột và quẹt xe trên đường. 

Trên các vỉa hè, hàng quán ăn sáng được bày la liệt, như mời gọi mọi người mau tạt vào để thưởng thức, tiếng gọi chào hàng í ới của cô bán xôi, tiếng tô chén kêu va của chị hàng bún,….mùi thơm ngào ngạt khiến ai cũng nức lòng. Có lẽ tấp nập nhất chính là hàng bánh mỳ, ai cũng vội vàng “bán cho tôi một bánh mỳ thịt ruốc, bánh mỳ pha tê, bánh mỳ trứng,…”cô bánh mỳ như một người nghệ sĩ piano, bàn tay thoăn thoắt như đáng đánh đàn. Từng đoàn học sinh cứ ríu rít cười đùa, chạy nhảy cùng nhau đi đến trường. Và dòng xe cô cứ đi, cứ đi, ồn áo và náo nhiệt.

Nắng đang dần lên như dương oai và thử thách mọi người. Và dù là buổi sáng nhưng thời tiết không chiều lòng người một chút nào. Nhìn khuôn mặt mọi người buổi sáng sớm mùa hè lúc này tưởng chừng như đang đánh trận vậy. Ai cũng bịt kín, đặc biệt là mấy chị, như những ninja thật sự. Mồ hôi như đang thấm ướt áo, mau mau đến nơi chính là niềm vui của mọi người. Buổi sáng đi làm chính là vậy đó.

Chứng kiến những cảnh tấp nập ồn ào của người đi làm, đi học….Khiến tâm trạng mỗi người có những khung bậc cảm xúc khác nhau, nhiều người dường như đã quá quen và cảm thấy thân thuộc. Nhưng có nhiều người lại cảm thấy vô cùng bức bí bởi cái xô bồ của phố thị. Mong sao có biện pháp nào giải quyết được vấn đề kẹt xe vào giờ cao điểm, để ai cũng có thể nở một nụ cười tươi rói chào đón ngày mới bắt đầu. 

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm – Bài làm 6

Chiều nào tan học, em cũng cùng các bạn bước đi trên con đường mới mang tên Huỳnh Tấn Phát, quận 7, hoà cùng dòng người tấp nập lúc tan tầm.

Cách đây vài năm, nó còn là một con đường nhỏ, lởm chởm đá. Giờ đây, theo tốc độ đỏ thị hoá, nhà cửa san sát mọc lên, chẳng còn chút dấu vết xưa. Khung cảnh mua bán hai bên đường thật nhộn nhịp. Cửa hàng giày dép, quần áo bên cạnh cửa hàng tivi, đổng hồ, quạt máy… Từ các quán giải khát vang lên những điệu nhạc trẻ trung, sỏi nổi.

Con đường được mở từ nội thành ra phía ngoại ô. Mặt đường rộng trải nhựa phẳng phiu. Giờ tan tầm, đường phố càng đông đúc. Xe đạp, xe máy, ô-tô nối đuôi nhau, tạo nên cảnh ồn ào, náo nhiệt. Từ các cổng trường, học sinh tan học toả ra, hoà vào dòng người xuôi ngược. Màu áo trắng sáng cả quãng đường dài.

Sau một ngày học tập và làm việc căng thẳng, giờ này ai cũng muốn về nhà thật nhanh Đềđược sum họp với gia đình trong bữa cơm tối ấm cúng, vui vẻ. ở ngã tư, đèn xanh đèn đỏ tuần tự nhấp nháy. Các chú cảnh sát giao thông tập trung vào việc điều khiển, hướng dẫn người và xe cộ đi lại sao cho an toàn, nhanh chống.

Mặt trời đã lặn. Hai bên đường, dãy đèn cao áp bật sáng. Dòng người thưa dần, mặt đường trở nên rộng rãi hơn, thoáng đãng hơn.

Em yêu biết mấy con đường ngày ngày nâng bước chân em cùng các bạn tung tăng đến trường. Em vui sướng được chứng kiến sự đổi thay nhanh chống của quê hương đất nước.

Tả cảnh tấp nập ở đường phố lúc tan tầm hoặc lúc đi làm – Bài làm 7

Tại các thành phố lớn thì vấn đề tắc đường trong những giờ cao điểm như giờ đi làm hay tan tầm luôn là một trong những vấn đề luôn được mọi người nhắc đến. Tắc đường cũng ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của nhiều người dân và những người đi làm.

Và ngay cả đối với gia đình em cũng vậy. Buổi sáng, bố em thường đưa em đi học vào lúc 6 giờ 45 sáng vì em vào trường học lúc 7 rưỡi. Bố em phải đi em đi học sớm hơn vì nếu đi muộn sẽ rất tắc đường và bố em có thể bị trễ việc. Thế nhưng dù bố em đưa em đi làm từ rất sớm nhưng trên những con phố lớn đều vẫn tấp nập người đi đường và xe cộ đi lại. Em nghĩ chắc mọi người cũng đều giống gia đình em là muốn tránh giờ đi làm để không bị ùn tắc. Mọi người đi đường, ai nấy cũng đều vội vã. Em thấy cũng có những bạn đi học sớm như em, bạn thì đang ăn sáng ngay trên xe nhưng cũng có bạn được bố mẹ đưa đi ăn sáng rồi mới đi học.

Đến ngã tư đầu tiên trên đoạn đường Láng, dù đã có cả cầu vượt qua ngã tư, thế những lượng người ở 4 ngã tư vẫn đang chờ đèn đỏ rất đông, có cả xe máy, xe ô tô lớn nhỏ đang đứng chờ đèn đỏ. Ở mỗi một tuyến đừng lại phải có từ 1 đến 2 chú cảnh sát đứng dùng còi và gậy điều khiển để phân luồng xe cộ, nhằm tránh sự ùn tắc giao thông. Trên đường đi thì không đông lắm, nhưng lượng xe cộ đông nhất khi đến gần các ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Mỗi xe chỉ nhích được từng tí một. Nhìn từ xa thì trông có vẻ như bình thường nhưng nếu đứng ở trong dòng người đó thì rất nóng và ngột ngạt. Sức nóng đó là do động cơ của các xe máy nổ mà tạo thành. Bố em thường phải liên tục nhắc em chú ý chân vì sợ sẽ chạm phải ống bô của các xe máy khác làm bỏng chân.

Phía xa xa, chiếc đèn đỏ dừng 72 giây đã được bật xanh,  nhiều chiếc xe máy bắt đầu nổ máy và từ từ tiến lên phía trước. Nhìn những những chiếc xe máy tiến lên phía trước trông cứ như một đoàn quân đang tiến lên đầy dũng khí.

Tuy nhiên, đoàn quân tiến lên chưa được bao lâu thì lại bị chú cảnh sát tuýp còi vì đã đến đèn đỏ thì mọi người lại phải dừng lại trước vạch sơn trắng để cho những xe tại những đường khác được xuất phát. Nhưng ở phía đường em thì vẫn còn rất nhiều người dừng xe từ trước, nhưng do lượng xe ùn tắc quá đông nên phải chờ đến lượt mới được xuất phát. Dù là vậy, nhưng cảnh ùn tắc đường cũng khiến trên gương mặt của những người tham gia giao thông một cảm giác lo lắng vì mọi người sẽ sợ trễ giờ làm.

Đến buổi chiều, mẹ em thường đến trường để đón em về. Buổi chiều, vào các giờ tan tầm thì đường xã cũng đỡ tắc hơn buổi sáng một chút. Vào mùa hè, trời nhanh muộn nên mẹ với em về nhà lúc trời còn chưa tối. Nhưng vào những trời mùa đông, thì hôm nào cũng phải một tiếng mẹ và em mới về đến nhà. Trên đoạn đường Láng về nhà em thì cảnh mọi người tấp nập tan tầm vẫn như buổi sáng, tuy nhiên, giờ đây là mọi người muốn nhanh chóng trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả. Đó là cảnh đường phố tấp nập vào giờ đi làm và giờ tan tầm ở trên con đường về nhà em. Dù buổi sáng em vẫn phải đến trường sớm hay dù có phải chờ cho hết ùn tắc đường hay cảnh mọi người đang hối hả, tất bật chuẩn bị đi làm cũng khiến trong em cảm thấy có một điều gì đó rất đặc biệt trong đó.