Văn mẫu lớp 5

Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm

Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm
4.8 (96%) 380 votes

Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 1

Loading...

Ba em rất thích nuôi các con vật trong gia đình. Cách đây hai năm ba đi công tác và mang về một chú chó màu vàng rất đẹp, nằm lọt thỏm giữa vòng tay của ba. Ba bảo rằng được ông chủ nhà tặng. Từ khi chú chó đó về ở với gia đình em, càng ngày nó càng lớn và ai cũng yêu quý nó.

acamd86 Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm

Gia đình em thường gọi chú chó màu vàng đó là Mi lu, mỗi lần có ai gọi đến tên là nó cứ nhảy cẫng lên, chờn vờn xung quanh chân người đó, trông thật ngộ nghĩnh.

Nó có bộ lông màu vàng, óng mượt và dày, đến mùa rụng lông ba mẹ đã phải tắm để lấy sạch lông bẩn trên người nó, trách đám rận làm tổ ở người nó. Mỗi lần ba vuốt vuốt lông là nó lại ngoan ngoãn nằm im, lim dim đôi mắt và ngủ lúc nào không hay.

Chú chó nhà em rất nhanh nhẹn, đùa nghịch với con mèo mướp rất dễ thương, nhưng bao giờ nó cũng nhường phần thắng cho con mèo đó. Khi con mèo gầm gừ lên ở xó bếp, nó nằm im, không nhúc nhích và nhìn đi chỗ khác.

Đôi mắt sáng, màu đen huyền, mẹ bảo rằng mắt nó là mắt khôn, giữ nhà được. Nhưng nó hiền lắm, có người lạ đến chỉ sủa vang vài tiếng rồi lại quay về cái tổ mẹ làm cho nó nằm im và nhìn như thế. Đôi chân của Milu tuy bé nhưng khỏe lắm, có lần nó chạy rất xa để đuổi theo mẹ em ra tận ngoài đồng. Lúc nó chạy và đuổi theo mấy con chó khác thường hì hục, thở hổn hển và bắt đầu nằm lim lim.

Mỗi lần đến giờ ăn cơm, mẹ chỉ cần gọi Mi lu! Mi lu là nó nghoe nguẩy cái đuôi, lũn cũn chạy đến bên bát cơm mẹ mang đến và ăn ngon lành. Nó ăn rất ngoan, rất khéo không để rơi bất cứ một hạt cơm nào ra ngoài đất. Vì thế mà mẹ rất thích cho nó ăn, không phải quét dọn cơm thừa.

Mi lu của gia đình em rất ngoan, không bao giờ ăn những thứ nhặt được ngoài đường, cũng không bao giờ căn nhau với những chú chó khác trong xóm.

Loading...

Mỗi lần đi học về, chỉ cần thấy em ở ngoài cổng, nó đã ngoe nguẩy đuôi, mừng rỡ chạy ra và đón em, nhìn lúc đó nó rất hiền. Khi em ôm nó vào lòng, nó nằm ngoan ngoan và lim dim ngủ lúc nào không biết.

Em còn nhớ năm ngoái có dịch, nhiều chú chó trong làng chị chết, Mi lu cũng bị ốm một tuần, chỉ ăn cháo, không ăn cơm. Gia đình em ai cũng lo lắng nó cùng chung số phận với những chú chó kia, nhưng may sao mẹ tiêm thuốc và chăm sóc cẩn thận nên nó dần hồi phục. Cả gia em ai cũng vui mừng và càng ngày càng yêu quý nó hơn.

Em rất yêu chú chó gia đình em, mong sao nó hay ăn chóng lớn.

Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 2

Bố tôi là một người rất yêu quý động vật, nên ở nhà tôi bố nuôi chó, mèo và cả gà, vịt nữa. Nhưng tôi thì thích con Sam nhất, bởi nó là một chú chó rất đáng yêu.

Sam được bố tôi mang về nhà nuôi từ ba tháng trước. Lần đầu nhìn thấy nó tôi sợ lắm vì nó có bộ lông đen nhánh, bóng mượt, lại còn lù đù nữa, chắc tại nó lạ nhà. Bố tôi chăm sóc nó từng ngày, sáng nào bố cũng dạy sớm và tập thể dục với nó, mới đầu chưa quen, dần dần nó thích lắm, cứ chạy vòng quanh chân bố tôi. Có lần tôi nhìn thấy bố và Sam đang chơi đùa với nhau, tôi cũng chạy ra chơi cùng. Tôi ném mẩu bánh ra xa, Sam nhìn thấy và chạy theo rồi sủa ẳng ẳng, ý nó là nó đã nhìn thấy và muốn cặp miếng bánh về nhưng không làm được. Có lúc nó thích quá còn nhảy lên vờn vờn tay bố tôi. Đến trưa, bố chuẩn bị bữa ăn cho Sam, Sam nhà tôi thích ăn cá lắm. Nó chỉ cần ngửi thấy mùi tanh là dù ở đâu cũng chạy ra ngay. Nhìn thấy đĩa cơm, nó lao vào ăn lấy ăn để, có lần còn bị hóc xương rồi ho lụ khụ. Khi ăn, nó không ngẩng mặt lên, chỉ cắm đầu vào ăn thôi. Chắc cu cậu đói quá lại gặp cơm ngon nên vậy. Nhìn Sam ăn mà tôi thấy vui quá, nó ăn no và lớn lên từng ngày. Thân hình của Sam chắc nịch, lông thì càng ngày càng dày vẫn đen óng như thế.

Tôi thích nhất là cái đuôi của Sam, mỗi khi tôi đi học về, nhìn thấy tôi nó cứ ngoe nguẩy cái đuôi rồi sủa như chào đón tôi, rồi lại quấn quýt quanh chân tôi. Chiều nào tôi cũng rủ Sam ra vườn chơi bóng. Sau nhiều lần tập luyện giờ nó có thể là người bạn cùng sở thích và cùng chơi bóng với tôi rồi. Chân của Sam đã to và chắc khỏe hơn trước rất nhiều, như một chàng trai trưởng thành, bố tôi còn cảm thấy ngạc nhiên. Hai bố con tôi vui lắm khi Sam luôn khỏe mạnh và vui vẻ chơi đùa cùng bố con tôi.

Mỗi khi có khách tới chơi, Sam nhà tôi chạy thẳng ra cổng sủa “gâu, gâu”, nó co hai chân trước lên, hai chân sau thì bám chặt xuống đắt, cái đuôi thì không ngoe nguẩy nữa, chắc nó đánh hơi thấy người lạ nên mới vậy. Trong Sam những lúc như vậy thật đáng sợ, không giống như những lúc vui đùa với tôi.Sam khôn lắm, chỉ cần có ai đi nhẹ vào cổng nhà tôi là nó đánh hơi thấy ngay. Nhưng nó chỉ sủa lúc đấy, khi khách đã vào nhà thì nó lại chui vào bếp chơi. Hàng xóm nhà tôi ai cũng khen Sam ngoan, khiến bố tôi và tôi rất hài lòng.

Tôi thực sự rất yêu quý Sam, bởi nó là một con chó ngoan, biết nghe lời và rất thông minh. Có Sam, cuộc sống của tôi vui hơn nhiều. Tôi sẽ cố gắng chăm sóc Sam thật tốt để nó luôn là người bạn thân thiết của tôi.

Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 3

“A, chú cún con đẹp quá!” Em reo lên khi thấy bố mua về một chú chó xinh xắn. Em bế chú lên tay và đặt tên cho chú là Li Li — một cái tên thật hợp với chú chó xinh đẹp này.

Li Li có hai màu: trắng và nâu sẫm. Đầu chú như quả đu đủ nhỏ. Hai tai luôn dỏng lên nghe ngóng. Hai mắt Li Li tròn xoe, đen láy, rất tinh nhanh. Mũi đen bóng lúc nào cũng ươn ướt nước như người bị cảm cúm. Lưỡi chú thường vắt sang một bên màu đỏ hồng, để lộ mấy răng nanh nhỏ, nhọn, trắng tinh ở hai bên khóe miệng. Thân hình chú được khoác một chiếc áo màu trắng điểm thêm những đốm màu nâu trông rất duyên dáng. Đuôi chú có lông dày, tròn như một cây phất trần lúc nào cũng rung rung thật ngộ nghĩnh. Ngực chú nở nang, bốn chân chạy nhanh thoăn thoắt. Chẳng bao lâu, Li Li được coi là một thành viên không thể thiếu trong gia đình em. Mỗi khi em đi học về, chú chồm hai chân trước lên tỏ vẻ thân mật. Khi màn đêm buông xuống, cả nhà em ngủ ngon giấc sau một ngày làm việc mệt nhọc thì Li Li vẫn thức để canh giấc ngủ cho mọi người. 

Li Li rất thích chơi đùa. Mỗi khi em vui chơi, chạy nhảy, chú ta cũng thích, cứ chạy theo em, vẫy đuôi tíu tít. Khi người lạ tới nhà, chú sủa lên những tiếng “gâu, gâu” thật dữ tợn. Bị bố em mắng, chú như hiểu được, im ngay rồi nhẹ nhàng đứng sang một bên nhường lối cho khách vào.

Em rất quý Li Li. Mỗi khi đi đâu về, em thường vuốt ve nó và thỉnh thoảng em lại thưởng cho chú khi thì cái bánh, khi thì cái kẹo. Li Li ăn ngon lành và ngước lên nhìn em tỏ vẻ biết ơn.

Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 4

Là loài vật rất trung thành, không chỉ rất ngoan ngoãn, dễ thương mà nó còn rất chăm chỉ trông nom nhà cửa. Đó là con chó. Nhà em có nuôi rất nhiều loài vật như: gà, mèo, trâu, vịt… nhưng loài vật mà em yêu thích nhất vẫn là chú chó.

Chú chó nhà em là một chú chó, nó tên là KiKi.Ki Ki được bố em mang về nuôi từ khi nó còn nhỏ xíu, lúc bấy giờ nó rất nhút nhát, cứ hễ nhìn thấy người là lại chạy vào trong gầm sập để trốn.Bây giờ KiKi đã trở thành một chú chó trưởng thành, không còn nhút nhát như ngày mới về nữa, nó luôn chạy theo em và mừng rỡ, quẫy đuôi khi bố mẹ và anh trai em đi làm, đi học về.KiKi là giống chó cỏ nên dù đã trưởng thành nhưng cũng nhỏ hơn rất nhiều so với những chú chó nhà hàng xóm khác.Dù nhỏ hơn nhưng KiKi lại rất thông minh, ngoan ngoãn nên trong nhà em ai cũng đều rất yêu quý nó.

KiKi của em có một bộ lông màu xám đen dài và rất mượt mà, mỗi khi vuốt ve bộ lông của nó em đều thấy rất thích thú vì nó mượt và êm như bông vậy.

Đôi mắt của KiKi tròn xoe mà đen như hai hạt nhãn, đôi mắt nó lúc nào cũng long lanh như có nước, đặc biệt là khi em cho KiKi ăn hoặc em dẫn theo KiKi ra ngoài nhà văn hóa chơi.Đôi chân của KiKi rất ngắn nhưng nó lại có thể chạy rất nhanh. Khi nó chạy ra đón mẹ em mỗi khi mẹ đi chợ về hay khi chạy đuổi những con mèo hàng xóm khi nó ăn vụng thức ăn thì đôi chân ngắn ấy trở nên nhanh thoăn thoắt.

KiKi của em không chỉ dễ thương mà còn rất thông minh và ngoan ngoãn. Khi không có người ở nhà thì KiKi lúc nào cũng ngoan ngoãn nằm ở mái hiên trông nhà, do đó nhà em không bao giờ có trộm hay bị mất đồ gì cả.Mỗi khi có người về là KiKi lại chạy ra quấn quýt lấy chân, dùng chiếc đầu nhỏ dụi dụi vào chân rất đáng yêu.Khi em đi học về, dù chưa đến cổng mà chỉ nghe thấy tiếng thôi thì KiKi cũng đã chạy ra để đón.Những lúc ấy em cảm thấy rất vui.

Không chỉ mừng rỡ khi chủ về nhà mà mỗi khi em hay bố mẹ đi làm thì KiKi cũng chạy ra tận cổng để tiễn, đến khi không nhìn thấy bong nữa thì KiKi mới chịu vào hiên nằm.

Em rất yêu quý KiKi, với em nó không chỉ là một loài vật nuôi để trông nhà mà nó còn là một người bạn trung thành, dễ thương và cũng rất thông minh, ngoan ngoãn nữa.

Tả con chó nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 5

Gia đình em đã nuôi khá nhiều chú chó nhưng Mực là một con chó khôn ngoan và hiền lành hơn cả. Nó sống với gia đình em đến nay đã gần hai năm.

Ngoài cái ức trắng mịn, toàn thân Mực đen như hắc ín. Đây cũng là lí do mà mọi người gọi nó là Mực. Nó nặng chừng khoảng mười lăm kí, thân hình to cao, có lẽ đến tầm ngực em. Đầu nó to gần bằng trái bưởi cỡ lớn. Hai tai lúc nào cũng cúp về phía trước. Mỗi khi nghe ngóng điều gì hai cái tai ấy cứ dựng đứng lên. Nó có thể phát hiện được tiếng chân người lạ hay quen từ tít đằng xa. Đôi mắt to tròn màu nâu sẫm. Chiếc mũi lúc nào cũng ươn ướt. Mấy sợi ria mép lún phún cùng mấy cái râu khôn dưới cằm đen cứng, trông Mực thật oai vệ. Mõm nó to và dài mỗi khi nó ngáp để lộ những chiếc răng nhọn hoắt trông đến rợn người. Cái lưỡi màu hồng nhạt thè ra ngoài mỗi khi nó đi từ ngoài nắng về. Những lúc nghỉ ngơi Mực thường dùng lưỡi vuốt ve bộ lông bóng mượt của mình.

Mực rất khôn ngoan, nó hiểu được ý chủ. Bố bảo nằm thì nó nằm, bảo ngồi dậy thì nó chống hai chân trước lên, ngọ nguậy cái đầu, còn cái đuôi thì ngoắt qua ngoắt lại như một cái chổi lông. Mỗi lần khách đến chơi, nó thường sủa lên vài tiếng báo cho chủ nhà biết. Khách lạ, nó đứng ngáng ngay ở cửa, mắt gườm gườm nhìn khách lại còn nhăn cái bộ mặt xấu xí để lòi hai cái răng nanh trông đến khiếp, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cắn ai. Còn khách quen thì nó vẫy đuôi rối rít, có lúc còn nhảy hai chân trước lên như có ý bắt tay vui mừng chào khách. Đặc biệt, mỗi lúc em đi học về, vừa mới dựng xe ở trước cổng đã thấy Mực từ trong bậc cửa phóng ra, cái đuôi dài xù lông ngoắt lia lịa. Miệng phát ra những tiếng ư ử, ánh mắt long lanh nhìn em không chớp. Rồi nó cọ cọ cái mõm ướt vào đùi, tay em, hai chân trước co lên, cào cào trên không. Những lúc như thế, em chỉ biết xoa xoa vào đầu nó, và cầm chân trước rung rung vài cái rồi khẽ nói: “Cám ơn Mực! Nào, ta cùng vào!”. Nó lon ton chạy theo em từ ngõ vào đến nhà mới quay trở lại bậc cửa nằm trông nhà.

Tốì đến Mực thường nằm ngủ ở bậc thềm ngoài hiên để canh chừng kẻ trộm. Không biết, trong suốt cả một đêm dài đằng đẵng như thế nó có ngủ được chút nào không. Bất kì một tiếng động nào chú cùng đều phát hiện được cả. Có lần, tên trộm vừa mới lẻn vào định rinh đi một chậu kiểng quý ở trước sân nhà, Mực từ bậc cửa phóng ra sủa mấy tiếng. Thấy động, tên trộm vội lùi dần ra cửa. Mực biết là kẻ gian, liền gừ lên một tiếng rồi xông thẳng vào tên trộm, xén gọn một miếng quần làm cho kẻ gian một phen khiếp đảm.

Mực khôn ngoan và lanh lợi nên cả nhà em ai cũng quý nó. Mỗi lần có gì ngon em đều dành cho Mực một ít. Mực cũng rất yêu quý em.

Từ khóa tìm kiếm nhiều:

  • tả con chó của hàng xóm