Văn mẫu lớp 5

Tả một phiên chợ vùng cao

Tả một phiên chợ vùng cao
5 (100%) 480 votes

Tả một phiên chợ vùng cao – Bài làm 1

Loading...

Mùa đông năm ngoái, em được ba cho đi du lịch trên Sa Pa và cũng lần đầu tiên được bước vào một phiên chợ vùng cao. Đây là phiên chợ để lại trong em nhiều ấn tượng nhất khi trở về.

anh dep ve phien cho vung cao lung khau nhin sa pa lao cai 3 Tả một phiên chợ vùng caoQuê em ở đồng bằng nên em chỉ biết đến những phiên chợ đồng bằng, chưa bao giờ em thấy cảnh họp chợ ở đồng cao như thế. Khí hậu Sa Pa vào mùa đông rất lạnh, có tuyết rơi dày đặc trên những cành cây mận, cây đào ven đường, phủ trắng xóa những mái nhà thấp lè tè dưới chân núi.

Phiên chợ vùng cao luôn có màu sắc sặc sỡ, tiếng người bán kẻ mua ồn ã cả một vùng khiến cho không khí như trẩy hội. Những người dân sống ở đây chủ yếu là dân tộc, họ mắc những chiếc váy sặc sỡ nhìn rất thích mắt. Sau lưng họ là chiếc gùi to và dài để đựng đồ đạc đi rừng, đựng thức ăn mua ở chợ về. Thi thoảng em lại thấy họ địu em bé ở sau lưng, em bí thò đầu ra bên ngoài và nhìn mọi người với cặp mắt thích thú.

Ba em bảo Sa Pa là đất du lịch nên phiên chợ vùng cao chính là đặc trưng, là điểm đến của nhiều người. Bởi vậy những người ở đây có cả khách trong nước và khách ngoài nước. Những tấm vải thổ cẩm được dệt bởi bàn tay khéo léo của người dân nơi đây được bày bán rất nhiều. Những chiếc vòng tay xinh xinh, những chiếc túi xách cũng đêu được làm rất tỉ mỉ. Người dân nơi đây nhiều người nói tiếng anh rất giỏi, họ giao tiếp với người nước ngoài rất tốt.

Có rất nhiều loại quả của vùng cao được bày bán như mận, táo, lê, thanh mai…Hương vị của những loại quả này khác biệt so với đồng bằng quê em.

Ngay từ buổi sáng sớm, phiên chợ vùng cao đã tấp nập người bán kẻ mua. Mọi người ngắm những đồ vật được bày bán và nếu thấy thích thú thì sẽ mua rất nhiều để làm quà.

Ở phiên chợ vùng cao có rất nhiều em nhỏ lưng địu rất nhiều thứ, tay xách nhiều đồ lưu niệm nhỏ nhắn, xinh xắn để mang đi bán cho mọi người. Gặp ai các em cũng bảo “Hãy mua cho cháu một cái đi”. Nhiều người sẽ mỉm cười và chọn một thứ xinh xinh, nhưng nhiều người họ lại không mua.

Phiên chợ vùng cao luôn có một sức hút đặc biệt đối với người dân đồng bằng. Vì không khí và vì con người nơi đây luôn khiến cho em phải suy nghĩ.

Loading...

Tả một phiên chợ vùng cao – Bài làm 2

Sa Pa! Nhắc đến tên thôi đã bao người mơ tưởng về một mảnh đất êm đềm, mát mẻ nơi Tây Bắc của Tổ quốc. Sa Pa mùa xuân đẹp lắm! Bao nhiêu vẻ đẹp, sự trù phú của Sa Pa được thể hiện hết trong phiên chợ mùa xuân.

Mùa xuân, Sa Pa vẫn còn hơi lạnh. Cây cối xanh mướt một màu nõn nà, tràn đầy sức sống. Trên đường đến chợ, hai bên rực rỡ những sắc đào đỏ thắm, trắng muốt những sắc hoa mơ hoa mận. Những loại hoa này của Sa Pa đã nổi tiếng từ lâu lắm, được tận mắt nhìn mới thấy hết vẻ đẹp của nó. Thân cây rất lớn, mọc tự nhiên bên đường, cành cây nâu mốc và quềnh quàng như cánh tay người già. Cái già nua của gồ càng làm tôn lên vẻ trẻ trung, tươi tắn của những cánh hoa thắm mịn, trắng bông mơ màng trong sương sớm.

Chợ Sa Pa cũng giống như nhiều chợ vùng cao khác, thường hợp theo phiên mỗi tháng vài ba lần. Chợ là dịp để người dân quanh vùng mang hàng hóa đến trao đổi, mua bán. Và hơn thế là để gặp gỡ, giao duyên. Đến với chợ Sa Pa có người dân của các dân tộc Mông, Dao Đỏ, Thổ, Khơ Mú,… và rất nhiều người Kinh đến buôn bán, tham quan, mua đồ lưu niệm.

Mới sáng sớm, trên những đỉnh đèo, đình dốc chon von đã thấp thoáng những bộ váy Mèo sặc sỡ: bà con dân tộc ở xa nên phải dậy từ sớm trèo đèo, lội suối, đi cả ngày đường, có khi mấy ngày mới đến nơi. Họ đến chợ bằng ngựa, xe máy, ô tô hoặc bằng chính đôi chân của mình. Những con ngựa nòi thấp nhưng dai sức và rất khỏe, nó thồ trên mình các loại hàng hóa, ở những đoạn đường bằng nó còn chở cả chủ nhân nữa.

Đến chợ, người bán hàng dỡ hàng rồi bày ra hàng hóa của mình: măng, dầu, muối, cá khô, vải, giấy… từ dưới xuôi mang đến, từ các địa phương khác mang về. Trong những gian hàng được xây cất thành từng ngăn như dưới xuôi là các loại hàng hóa của những người chuyên buôn bán lớn. Dọc hai bên đường đi quanh chợ là hàng của bà con bán hàng nhỏ lẻ, thường là bà con dân tộc. Những cây măng, những xấp vải, những cuộn chỉ màu được đặt trong gùi, trong giần,… Những bà những mẹ cười vui vẻ chào mời khách mua hàng. Làn da họ sạm đen, nhăn nheo càng làm tôn lên nụ cười thuần hậu, chất phác. Trên đầu họ đội những chiếc khăn tự dệt nhiều màu sắc. Nhất là những chiếc áo, chiếc váy được thêu dệt rất cầu kì.

Khách đến mua hàng phần nhiều là khách du lịch người Kinh, những con nguời của miền xuôi, của đồng bằng, của thành phố. Họ đi giày thể thao, mặc quần bò, áo ấm và nhìn cảnh tượng xung quanh với đôi mắt tò mò, háo hức vô cùng. Những xấp quần áo và vải thổ cẩm hấp dẫn những vị khách này hơn cả. Vải thổ cẩm được dệt từ những đôi tay khéo léo của người phụ nữ dân tộc, có thêu những hoa văn tỉ mỉ hình vuông, hình con vật, hình bông hoa,., rất tinh tế, sinh động. Một mặt hàng nữa khiến khách đến chợ háo hức vô cùng đó là món thắng cố của đồng bào dân tộc! Đó là món ăn "đặc sản" của mảnh đất vùng cao này, món ăn là sự hòa trộn của nhiêu loại nội tạng ngựa. Mỗi gian hàng có một nồi thắng cố lớn đang nghi ngút bốc khói. Khách đến ăn, ngồi xuống chiếu xếp tròn chân, chờ chủ hàng đặt bát thắng cố trước mặt,… Chợ Sa Pa có bao thứ hàng hấp dẫn lòng người như thế!

Đứng từ trên cao nhìn xuống, cảnh chợ thật tấp nập, đông vui. Người mua, người bán nhộn nhịp, náo nức. Những tiếng cười trong trẻo, hiền lành, phóng khoáng cứ đan xen nhau mà vang lên. Bất chợt, mé bãi đất trống cuối chợ cất lên tiếng khèn, tiếng hát réo rắt, thiết tha. Thì ra ở đó các chàng trai cô gái đang thổi khèn, thi hát, thi ném còn. Các cô gái khéo chọn cho mình những bộ váy áo sặc sỡ vô cùng nổi bật. Chị búi tóc, chị vấn khăn, đeo hoa tai – những chiếc vòng bạc to tròn rất bắt mắt, đeo vòng kiềng, mặc váy, chân quấn xà cạp,… Váy xòe của các chị được thêu xen các họa tiết màu đỏ, màu xanh,… Các chị Dao Đỏ trên trang phục còn có những quả cầu màu đỏ tươi rất nổi bật giữa nền đen chủ đạo của trang phục. Các chị người Mông thì lại có thêm chiếc ô xinh làm duyên. Cô gái nào cũng khéo khoe ra cái khéo léo, tinh tế của mình. Nụ cười trên môi rạng rỡ, các chị còn có đôi mắt sắc như dao thật đáng yêu! Các anh thì mặc trang phục tối màu, đơn giản hơn. Nhưng với các chàng trai ở đây, điều quan trọng nhất là thể hiện được cái tài thổi khèn của mình. Anh nào cũng cầm một chiếc khèn nứa, vừa thổi khèn vừa co chân nhảy lò cò quanh cô gái mình thích.

Cảnh chợ Sa Pa đã để lại trong em những ấn tượng rất đẹp về một miền quê có phong cảnh tươi đẹp, trù phú mà con nguời thì rất đỗi chăm chỉ, cần cù, đáng yêu, đáng mến.

Tả một phiên chợ vùng cao – Bài làm 3

Ai đã từng một lần đặt chân lên đất Sa Pa thơ mộng, hẳn không thể nào quên ấn tượng sâu đậm, kì thú về phiên chợ Bắc Hà, nơi tập trung rõ nhất đặc điểm các dân tộc thiểu số vùng cao cùng những sản vật quý giá của núi rừng Tây Bắc.

Giống như các chợ Cán Cấu, Simacai… phiên chợ Bắc Hà quê em thường họp vào ngày cuối tuần. Tờ mờ sáng, từ những bản làng xa xôi, hẻo lánh, từng đoàn người nối nhau đổ về chợ. Các em bé, các cụ già, các chàng trai, cô gái Hmông, Dao, Tày… ai cũng mặc những bộ quần áo đẹp nhất mang sắc thái của dân tộc mình. Mấy chị người Dao áo xanh, váy đen, khuyên bạc đeo tai, vòng bạc đeo trên cổ, trên tay. Con gái Hmông váy áo xanh, thêu hoa văn nhiều màu rực rỡ, lưng đeo gùi, tay cầm ô, bước nhanh thoăn thoắt. Trẻ con đi thành từng nhóm, ríu rít nói cười.

Người vùng cao đi chợ gùi hàng trên lưng. Họ mang đến chợ những sản vật vườn nhà như su hào, bắp cải, mận, táo, ngô… hay thu hái được trong rừng như nấm, măng, mộc nhĩ, thảo quả, sa nhân cùng những thứ cây làm thuốc khác. Phụ nữ thường đi bộ, đàn ông dắt ngựa, trên lưng ngựa chất những bao hàng lớn. Chỗ dốc đổ xuống chợ có tốp người Thái trắng. Người thì tay ôm khư khư con gà trống, người thì tay dắt con, tay dắt chó…

Lúc vừng hồng hiện ra giữa màn mây trắng xốp, phiên chợ bắt đầu. Hàng hoá ở chợ Bắc Hà cũng chia thành từng khu riêng biệt. Khu bán nông sản, gia cầm, khu bán vải vóc, váy áo, khu hàng ăn, khu lò rèn, đồ mộc… Người mua, kẻ bán đông đúc, ồn ào, náo nhiệt. Các bà, các chị xúm xít quanh những quầy vải lanh, thổ cẩm rực rỡ muôn màu sắc. Họ ướm thử thứ mình định mua rồi khen, chê, hỏi giá… Dãy hàng bách hoá bày la liệt hàng trăm mặt hàng đưa từ Trung Quốc sang hay ở dưới xuôi lên. Các chị các cô thích mua gương lược, chỉ thêu và đồ trang sức.

Em thích nhất là dãy bán trái cây. Nhiều loại là đặc sản của Sa Pa như táo Mèo, mận hậu, đào, lê, mắc-coọc… chỉ nhìn qua đã thấy thèm, muốn được thưởng thức hương vị tuyệt vời của chúng. Trái đào hồng ửng như má trẻ thơ, màu lê vàng nuột, mắc-coọc vàng nâu, mận hậu tím, xanh chất đầy trong gùi, nối dài thành dãy. Hương thơm quyện vào nhau hấp dẫn lạ lùng.

Chợ Bắc Hà có hai khu tụ tập nhiều đàn ông hơn cả là khu mua bán gia súc như ngựa, trâu, bò, dê, lợn… và khu bán hàng ăn uống. Quanh chảo thắng cố sôi sùng sục, họ chụm đầu vào nhau tốp năm, tốp ba uống rượu bằng bát, ăn mèn mén với thắng cố hoặc nhấm nháp những món thịt rừng nướng thơm phức. Tiếng chuyện trò, đùa giỡn ồn ào. Mặt ai cũng phừng phừng men rượu. Cách đấy không xa, các bà, các chị cùng đám trẻ quây quần ăn phở chua, xôi đậu hay bánh ngô nướng nóng hổi trên những chậu than hồng.

Cung cách mua bán của người vùng cao rất thật thà, chất phác, ít cò kè, thêm bớt. Kẻ bán, người mua đều vui vẻ vì họ coi chợ phiên như một ngày hội để gặp gõ, trao đổi tình cảm với nhau.

Trời đã quá trưa, chợ vãn dần, dòng người lại toả về các ngả đường chênh vênh trên sườn núi. Tiếng lục lạc ngựa leng keng, tiếng sáo Mèo, tiếng khèn, tiếng kèn lá văng vẳng trong gió chiều lồng lộng. Những chiếc ô xoè thấp thoáng xa dần trong bạt ngàn màu xanh cây lá. ở xứ sở của sương mù và mây trắng Sa Pa, phiên chợ Bắc Hà với nhiều màu sắc giống như một bức tranh ấm áp và đầy sức sống.

Từ khóa tìm kiếm nhiều:

  • cho phien vung cao